Mốc thời gian lịch sử

Bệnh đậu mùa và Luân Đôn

Bệnh đậu mùa và Luân Đôn

Trong một thành phố đông đúc như London, một căn bệnh như bệnh đậu mùa chắc chắn sẽ lây lan. Với rất ít điều trị y tế dành cho người nghèo, nhóm xã hội này phải chịu đựng nhiều nhất. Edward Jenner đã không được cấp bằng sáng chế cho việc phát hiện ra vắc-xin, nhưng vẫn phải trả tiền trợ giúp y tế. Điều này đã hạn chế nghiêm trọng số lượng những người có thể được điều trị bệnh đậu mùa và nó đã tấn công mạnh vào những người ở những khu nhà bẩn thỉu được tìm thấy ở East End, London.

Tác động của bệnh đậu mùa có thể được tìm thấy từ các hồ sơ về những cái chết được giữ trong năm 1844.

Tử vong của những người dưới 1 tuổi: 4120

Cái chết của những người ở độ tuổi 1: 1524

Cái chết của những người ở độ tuổi 2: 1197

Cái chết của những người ở độ tuổi 3: 569

Cái chết của những người ở độ tuổi 4: 629

Cái chết của những người ở độ tuổi 5: 1122

Cái chết của những người ở độ tuổi 10: 226

Cái chết của những người ở độ tuổi 15: 226

Cái chết của những người ở độ tuổi 20: 240

Cái chết của những người ở độ tuổi 25: 148

Cái chết của những người ở độ tuổi 30: 98

Cái chết của những người ở độ tuổi 35: 75

Cái chết của những người ở độ tuổi 40: 43

Cái chết của những người ở độ tuổi 45: 22

Cái chết của những người ở độ tuổi 50: 13

Cái chết của những người ở độ tuổi 55: 10

Cái chết của những người ở độ tuổi 60: 19

Cái chết của những người ở độ tuổi 70: 10

Cái chết của những người ở độ tuổi 75: 4

Cái chết của những người ở độ tuổi 80: 10

Cái chết của những người ở độ tuổi 85: 1

Cái chết của những người ở độ tuổi 90: 0

Tổng số ca tử vong do bệnh đậu mùa năm 1844: 10.316

Điều này đại diện cho trung bình 28 ca tử vong mỗi ngày do một căn bệnh đã được chữa khỏi.