Lịch sử Podcast

Trận Amiens, 8 tháng 8 đến 3 tháng 9 năm 1918

Trận Amiens, 8 tháng 8 đến 3 tháng 9 năm 1918

Trận Amiens, 8 tháng 8 đến 3 tháng 9 năm 1918

Trận Amiens, ngày 8 tháng 8 đến ngày 3 tháng 9 năm 1918, thường được coi là bước ngoặt trên Mặt trận phía Tây (Chiến tranh thế giới thứ nhất). Nửa đầu năm đã bị thống trị bởi các cuộc tấn công của Đức, bắt đầu bằng trận chiến thứ hai ở Somme (21 tháng 3 đến ngày 4 tháng 4 năm 1918), khiến người Anh gần như quay trở lại ngoại ô Amiens, tạo ra một sự nổi bật lớn trong quân Đồng minh. các dòng.

Cuộc phản công của quân Đồng minh bắt đầu trong trận chiến Marne lần thứ hai (15 tháng 7 - 5 tháng 8 năm 1918). Điều này chứng kiến ​​sự thất bại trong cuộc tấn công cuối cùng của quân Đức và một cuộc phản công của Pháp-Mỹ (Cuộc tấn công Aisne-Marne, ngày 18 tháng 7 đến ngày 5 tháng 8) đã đẩy quân Đức ra khỏi Château-Thierry nổi bật. Vào ngày 24 tháng 7, trong khi trận chiến này đang diễn ra, các tổng tư lệnh quân Đồng minh đã họp tại Bombon để quyết định phải làm gì tiếp theo. Giả định chung là cuộc chiến sẽ tiếp tục kéo dài đến năm 1919, nhưng Foch đã lên kế hoạch cho một loạt các cuộc phản công cho năm 1918. Mục đích ban đầu là đẩy quân Đức ra khỏi ba nơi trú ẩn khó xử, tại St. Mihiel, Château-Thierry và Amiens. Nếu các cuộc tấn công của chủ đề này diễn ra tốt đẹp, thì một cuộc tổng tấn công sẽ diễn ra sau đó.

Người Anh góp phần vào kế hoạch này là trận Amiens. Ngay cả trước cuộc họp tại Bombon, Haig đã chỉ đạo Tướng Rawlinson, chỉ huy Tập đoàn quân số 4 xung quanh Amiens, chuẩn bị cho một cuộc tấn công vào vùng nổi bật. Rawlinson đã phát triển một kế hoạch cho một trận chiến xe tăng. Rawlinson có một quân đội đa quốc gia, với các sư đoàn Mỹ, Úc, Canada và Anh. Anh được tặng 530 xe tăng Anh và 70 xe tăng Pháp, trong đó 96 xe tăng tiếp liệu, 22 xe chở pháo và 420 xe tăng chiến đấu, trong đó có 324 chiếc Mark V. Vì mục đích của cuộc tấn công Amiens, Haig cũng được trao quyền kiểm soát Tập đoàn quân số 1 của Pháp (Debeny), bên phải vị trí của Anh. Tám sư đoàn Pháp sẽ tham gia cuộc tấn công tại Amiens.

Chìa khóa cho kế hoạch của Rawlinson là bất ngờ. Anh ta đang lên kế hoạch cho một cuộc tấn công của sư đoàn mười nhằm vào mặt trận 10 dặm (với quân Canada và Úc chiếm phần lớn bộ binh). Điều quan trọng là người Đức không nghi ngờ điều gì sắp xảy ra - một cuộc phản công đúng lúc của quân Đức có thể gây ra thương vong nặng nề cho cuộc tấn công của người Anh. Theo đó, Rawlinson đã lên kế hoạch tấn công mà không có bất kỳ cuộc pháo kích sơ bộ nào. Cuộc tấn công sẽ bắt đầu với những chiếc xe tăng, được hỗ trợ bởi bộ binh và được bảo vệ bởi một trận địa lan. Pháo binh sẽ nổ súng cùng lúc với cuộc tiến công của xe tăng. Phía bên phải Tập đoàn quân số 1 của Pháp thiếu xe tăng. Để bảo toàn sự bất ngờ, quân Pháp sẽ bắt đầu một trận pháo kích cùng lúc với cuộc tấn công của quân Anh, và 45 phút sau sẽ dùng bộ binh của họ theo dõi.

Phòng tuyến của Đức được phòng thủ bởi 20 sư đoàn mệt mỏi từ Tập đoàn quân số mười tám (von Hutier) và tập đoàn quân số hai (Marwitz). Trong bốn tháng kể từ khi họ chiếm được vị trí nổi bật, quân Đức đã tạo ra một hệ thống phòng thủ vững chắc. Theo Ludendorff, “mặt trận của các sư đoàn nhỏ hẹp, pháo binh dồi dào, và hệ thống chiến hào được tổ chức có chiều sâu. Tất cả kinh nghiệm thu được vào ngày 18 tháng 7 đã được thực hiện ”.

Cuộc tấn công bắt đầu vào ngày 8 tháng 8. Trong vài giờ đầu tiên của trận chiến, sáu sư đoàn Đức đã gục ngã. Toàn bộ đơn vị bắt đầu đầu hàng. Ludendorff gọi ngày 8 tháng 8 là "Ngày đen của quân đội Đức". Vào cuối ngày, quân Đồng minh đã tiến được chín dặm trên toàn bộ mặt trận mười dặm. 16.000 tù nhân đã bị bắt trong ngày đầu tiên.

Giai đoạn đầu của trận chiến kết thúc vào ngày 11 tháng 8. Quân Đức đã rút lui về phòng tuyến mà họ đã trấn giữ trước trận chiến đầu tiên của Somme. Haig cảm thấy rằng những phòng tuyến này quá mạnh để tấn công nếu không có một trận địa pháo thích hợp - chiến trường Somme cũ là một vùng đất hoang với những hố đạn pháo không thích hợp cho chiến tranh bằng xe tăng.

Thay vào đó, Haig phát động một cuộc tấn công thứ hai xa hơn về phía bắc, sử dụng Tập đoàn quân thứ ba (Byng) và một phần của Tập đoàn quân thứ nhất (Horne). Mục đích của cuộc tấn công này, được gọi là trận Bapaume, là buộc quân Đức quay trở lại phòng tuyến Somme. Cuộc tấn công này bắt đầu vào ngày 21 tháng 8. Sau khi thực hiện một cuộc phản công của quân Đức vào ngày 22 tháng 8, cuộc tiến công của Anh đã buộc quân Đức phải rút lui về Somme. Cuộc tấn công mở rộng bao gồm các Tập đoàn quân số 1 và số 4, trong khi quân Pháp tiếp tục cuộc tấn công của mình xa hơn về phía nam.

Vào ngày 26 tháng 8, quân Đức tổ chức một phòng tuyến mới chạy dọc theo phía nam Somme từ Péronne, sau đó xuyên đất nước đến Noyon trên sông Oise. Vào ngày 29 tháng 8, quân New Zealand chiếm được Bapaume, ở trung tâm của chiến tuyến này. Quân Úc thực hiện bước đột phá tiếp theo, chiến đấu vượt qua Somme vào đêm 30-31 tháng 8 và chiếm Péronne. Cuối cùng, vào ngày 2 tháng 9, Quân đoàn Canada, chiến đấu với Tập đoàn quân số 1, đã phá vỡ nút giao thông Drocourt-Quéant, phía đông nam Arras. Những đột phá này đã buộc quân Đức phải từ bỏ phòng tuyến Somme và rút lui về phía Phòng tuyến Hindenburg.

Mức độ bất ngờ của những thành công ngoài mong đợi của quân đội Anh và Khối thịnh vượng chung tại Amiens và Bapaume đã khuyến khích Foch lên kế hoạch cho một cuộc tấn công ba lần lớn vào cuối tháng 9, với ý định phá vỡ Phòng tuyến Hindenburg và buộc quân Đức phải rời khỏi Pháp (cuộc tấn công Meuse-Argonne, trận Flanders và trận Cambrai-St. Quentin).

Quân Đức bị tổn thất rất nặng trong trận Amiens. Người Anh và Pháp đã bắt giữ 33.000 tù binh và gây ra từ 50.000 đến 70.000 thương vong cho quân Đức. Người Anh mất 22.000 người, người Pháp 20.000 người. Cuộc tấn công lớn của bộ ba sẽ đạt được mục tiêu chính của nó và kích hoạt sự sụp đổ cuối cùng của Đức, nhưng với chi phí cao hơn nhiều.

Sách về Chiến tranh thế giới thứ nhất | Mục lục chủ đề: Chiến tranh thế giới thứ nhất


Trận chiến Somme 1918: Cuộc tấn công mùa hè của quân đồng minh

Trận đánh thứ hai của Somme 1918 đã diễn ra vào mùa hè năm đó, sau cuộc tấn công mùa xuân của Đức trong Chiến dịch Michael. Cuộc tấn công mùa hè của quân Đồng minh mở đầu bằng Trận Amiens vào ngày 8 tháng 8. Quân đội Pháp tấn công cùng lúc vào phía nam sông Somme trong trận Montdidier. Mười sư đoàn Đồng minh đã tham gia bao gồm các lực lượng Úc và Canada phục vụ cùng Tập đoàn quân số 4 của Anh. Lực lượng Đồng minh đã gây bất ngờ cho quân Đức vào ngày đầu tiên của ngày 8 tháng 8 và tiến nhanh về phía đông vài dặm, bắt hàng trăm tù binh Đức trên đường đi. Bước tiến đáng kể đã chiếm lại phần lớn diện tích đất bị quân Đồng minh đánh mất vào tháng 3, hồi đầu năm. Trận đánh này đánh dấu sự kết thúc bế tắc của chiến tranh chiến hào ở Mặt trận phía Tây, sự kết hợp hiệu quả của bộ binh, yểm trợ đường không và xe tăng. Đó là sự khởi đầu của một số trận đánh từ tháng 8 đến tháng 11 năm 1918, được gọi là Cuộc tấn công Trăm ngày. Thành công của quân Đồng minh ngày 8 tháng 8 là một ngày đen đủi đối với Quân đội Đức.

Tập đoàn quân 3 của Anh và Quân đoàn 2 của Hoa Kỳ mở cuộc tấn công tái chiếm Albert vào ngày 21 tháng 8. Thị trấn Albert bị chiếm lại vào ngày 22 và thị trấn Bapaume bị chiếm vào ngày 29 tháng 8.

Thành công của Trận Amiens tiếp tục với Trận Bapaume thứ hai từ ngày 21 tháng 8. Tập đoàn quân số 3 của Anh và Quân đoàn số 2 của Hoa Kỳ mở cuộc tấn công. Thị trấn Albert bị chiếm lại vào ngày 22 và thị trấn Bapaume bị chiếm vào ngày 29 tháng 8.

Trong đêm 30 rạng ngày 31 tháng 8, quân của Sư đoàn 2 Úc đã vượt qua bãi lầy và sông Somme để lên dốc đến vùng đất cao Mont St. Quentin. Một vị trí do quân Đức trấn giữ trên ngọn đồi này nhìn ra thị trấn P & eacuteronne và tạo cho quân Đức một vị trí thuận lợi trước bất kỳ cuộc tấn công nào của Đồng minh vào ban ngày. Đánh chiếm thành công đỉnh đồi, quân Úc lại bị đẩy ra khỏi nó khi quân dự bị của Đức đến để chiếm lại vị trí. Tuy nhiên, ngày hôm sau, quân Úc đã đẩy lùi được quân Đức hoàn toàn khỏi ngọn đồi và cuối cùng nó đã nằm trong tầm kiểm soát của Đồng minh. Thị trấn P & eacuteronne bị chiếm vào ngày 1 tháng 9. Các đơn vị Úc tham gia bị thương vong cao nhưng đã đạt được thành công lớn trong việc chiếm được vị trí, dẫn đến việc quân Đức bắt đầu rút quân về phía đông.


Từ Amiens đến Đình chiến: Cuộc tấn công trăm ngày

Cuộc tấn công Trăm ngày, còn được gọi là Cuộc tiến công để Chiến thắng, là một loạt các thành công của Đồng minh đã đẩy Quân đội Đức trở lại chiến trường vào năm 1914.

Cuộc tấn công mùa xuân của Đức gần như phá vỡ chiến tuyến của quân Đồng minh nhưng họ đã cố gắng giữ vững. Trong Trận chiến Marne lần thứ hai (15 tháng 7 - 6 tháng 8), quân Đức một lần nữa không tung đòn quyết định và vào ngày 18 tháng 7, cuộc phản công của quân Đồng minh, do quân Pháp dẫn đầu, đã đẩy lùi họ một lần nữa. Marne là cuộc tấn công cuối cùng của quân Đức. Đồng minh lúc này đã nắm lấy thế chủ động.

Sự hợp tác là một yếu tố quan trọng trong sự thành công của cuộc tấn công. Tướng Ferdinand Foch được bổ nhiệm làm Tổng tư lệnh Lực lượng Đồng minh ở Mặt trận phía Tây vào tháng 3 năm 1918. Ông chỉ đạo chiến lược tổng thể nhằm đảm bảo một cách tiếp cận phối hợp của quân đội Pháp, Anh và Mỹ.

Những đồng minh Kiểm soát bầu trời

Những đồng minh Kiểm soát bầu trời

Cuộc tấn công Trăm ngày thực sự kéo dài 95 ngày bắt đầu bằng Trận Amiens vào ngày 8 tháng 8 năm 1918 và kết thúc bằng Đình chiến vào ngày 11 tháng 11 năm 1918.

Vào mùa hè năm 1918, quân Đồng minh đã kiểm soát bầu trời. Máy bay của Anh, Pháp và Mỹ có lúc đông hơn các máy bay của họ từ 5 đến 1 chiếc. Sự thống trị của họ trên không cho phép Đồng minh chụp ảnh các vị trí của quân Đức và hướng hỏa lực pháo binh của họ từ máy bay cũng như ngăn chặn quân Đức làm điều tương tự. Điều này cho phép quân Đồng minh che giấu sự chuẩn bị của họ và giữ cho Quân đội Đức đoán được cuộc tấn công tiếp theo sẽ đến từ đâu.

Các Trận Amiens Bắt đầu

Các Trận Amiens Bắt đầu

Vào lúc 4 giờ 20 sáng ngày 8 tháng 8 năm 1918, Trận Amiens bắt đầu. Đó là một buổi sáng sương mù dày đặc và người Đức đã hoàn toàn bị bất ngờ. Một số sĩ quan Đức được cho là đã bị bắt khi vẫn đang ăn sáng! Quân đoàn Úc và Quân đoàn Canada dẫn đầu cuộc tấn công và tiến nhanh phía sau xe tăng 534, đạt được mục tiêu trong vòng vài giờ.

Khi cuộc tiến công bị dừng lại vào ngày 11 tháng 8, quân Đồng minh chuyển cuộc tấn công của họ sang một phần khác của chiến tuyến. Chiến lược mới này đã góp phần vào thành công của cuộc tấn công bằng cách liên tục kéo dài nguồn lực và nhân lực của Quân đội Đức. Đồng minh tiếp tục tấn công theo cách này trong suốt mùa hè và mùa thu năm 1918, khiến Quân đội Đức ngày càng kiệt quệ và suy kiệt ít có thời gian nghỉ ngơi.

Vào cuối tháng 8, quân Đồng minh đã bắt được Albert, Bapaume, Noyon và Peronne trong Trận chiến Somme lần thứ hai.

Người Mỹ

Người Mỹ

Đến cuối tháng 8, có hơn 1,4 triệu lính Mỹ ở Pháp. Chính sự xuất hiện của những binh lính mới này đã giúp quân Đồng minh tiếp tục chiến đấu sau những tổn thất đáng kể của họ trong Cuộc tấn công mùa xuân của Đức.

Cuộc tấn công vào khu vực nổi bật St Mihiel (12-15 tháng 9) là cuộc tấn công đầu tiên và duy nhất do Mỹ dẫn đầu trong Chiến tranh thế giới thứ nhất. Đó là một chiến thắng tương đối dễ dàng khi nó bắt gặp Quân đội Đức đang rút lui nhưng nó đã thiết lập Quân đội Mỹ như một lực lượng chiến đấu đáng gờm.

Với thành công tại St Mihiel, người Mỹ đã được chuyển sang hỗ trợ cuộc tấn công đầy tham vọng do Nguyên soái Foch lên kế hoạch tại Trận chiến Meuse-Argonne. Đây là đóng góp chính của Quân đội Mỹ trong Chiến tranh thế giới thứ nhất và tổn thất rất cao trong số những đội quân thiếu kinh nghiệm của họ.

Vào Mở ra

Vào Mở ra

Quân đội Đồng minh đã triển khai các chiến thuật mới để vượt qua sự bế tắc của chiến tranh chiến hào. Pháo binh, xe tăng và sức mạnh không quân đã được sử dụng thành công trong một cách tiếp cận phối hợp vũ khí mới. Thành công của quân đồng minh chứng kiến ​​cuộc giao tranh chuyển từ chiến hào ra ngoài chiến trường.

Pháo binh đồng minh chiếm ưu thế trên trận địa mở đường cho một cuộc đột phá. Tuy nhiên, súng máy của Đức đã cản trở những bước tiến của họ khiến hầu hết các cuộc tấn công đều được thực hiện trong bóng tối.

Xe tăng vẫn là vũ khí tương đối mới và hữu dụng nhất để phá các chướng ngại vật bằng dây thép gai, phá hủy các chốt súng máy và trong các cuộc giao tranh trong làng. Theo sau họ là các nhóm bộ binh nhỏ. Họ mang theo những chiếc cũi, khung làm bằng gỗ và thép, có thể thả xuống để có thể vượt qua những rãnh rộng.

Việc di chuyển nhanh chóng gây khó khăn cho việc tiếp tế cho mặt trận, và rất ít binh sĩ ra chiến trường năm 1918 đã được huấn luyện về chiến tranh mở.

Các Dòng Hindenburg

Các Dòng Hindenburg

Vào cuối tháng 9, lực lượng Đồng minh đang đối mặt với phòng tuyến Hindenburg, một loạt các vị trí được củng cố kiên cố tạo thành tuyến phòng thủ chính của Đức.

Trận kênh đào St Quentin (ngày 29 tháng 9 năm 1918) là một chiến thắng quan trọng đã phá vỡ một trong những đoạn mạnh nhất của Tuyến Hindenburg. Sau khi hoàn toàn đột phá phòng tuyến vào đầu tháng 10, Tướng Ludendorff được cho là đã nói rằng “tình hình của Quân đội [Đức] đòi hỏi một cuộc đình chiến ngay lập tức để cứu vãn thảm họa”.

Mặc dù còn vài tuần nữa mới đến ngày Đình chiến, nhưng rõ ràng là Đức bây giờ không thể giành chiến thắng trong cuộc chiến.

Các 'Ngày đen của quân đội Đức'

Các 'Ngày đen của quân đội Đức'

Trong suốt Cuộc tấn công Trăm ngày, tinh thần kém cỏi trong Quân đội Đức đã góp phần quan trọng vào chiến thắng của Đồng minh. Thất bại trong cuộc Tổng tấn công mùa xuân và cuộc phản công bất ngờ tại Amiens khiến quân Đức mất tinh thần. Khoảng 30.000 lính Đức đầu hàng trong Trận Amiens. Ludendorff mô tả ngày đầu tiên của trận chiến này là "ngày đen đủi của quân đội Đức". Một số lượng lớn tù binh Đức cũng bị bắt trong trận kênh đào St. Quentin. Riêng Sư đoàn 46 đã bắt sống hơn 4.000 người. Tướng Sir Henry Rawlinson nhận xét rằng phòng tuyến Hindenburg sẽ bất khả xâm phạm nếu nó được Quân đội Đức bảo vệ hai năm trước đó.

Quân đoàn Canada Tiếp cận Mons

Quân đoàn Canada Tiếp cận Mons

Quân đoàn Canada đến Mons lúc 4 giờ sáng ngày 11 tháng 11 năm 1918. Họ bị bao vây bởi những thường dân tưng bừng khi họ diễu hành qua các đường phố. Mons từng là địa điểm diễn ra trận đánh đầu tiên của Quân đội Anh vào tháng 8 năm 1914 và đã bị quân Đức chiếm đóng trong suốt cuộc chiến.

Các cuộc giao tranh trên Mặt trận phía Tây vẫn tiếp tục cho đến phút cuối cùng cho đến khi cuối cùng, vào lúc 11 giờ sáng ngày 11 tháng 11 năm 1918, Hiệp định đình chiến có hiệu lực và các hành động thù địch chấm dứt.

Các Chi phí chiến thắng

Các Chi phí chiến thắng

Cuộc Tổng tấn công Trăm ngày đã mang lại thắng lợi, nhưng với một cái giá phải trả rất lớn. Thương vong của quân Đồng minh từ tháng 8 đến tháng 11 năm 1918 là khoảng 700.000 người. Thương vong của quân Đức cao hơn một chút vào khoảng 760.000.

Ban đầu, quân Đồng minh không kỳ vọng cuộc tấn công sẽ kết thúc chiến tranh nhưng đang lên kế hoạch cho cuộc tấn công cuối cùng vào mùa Xuân năm 1919. Tuy nhiên, chiến công vũ trang ấn tượng của họ trong Trăm ngày đã phá vỡ tinh thần của Quân đội Đức và gây ra những tổn thất mà họ không thể hồi phục.


Xung đột quân sự tương tự hoặc giống như Trận Amiens (1918)

Hàng loạt cuộc tấn công lớn của quân Đồng minh đã kết thúc Chiến tranh thế giới thứ nhất. Bắt đầu bằng Trận Amiens (8–12 tháng 8) ở Mặt trận phía Tây, quân Đồng minh đã đẩy lùi các cường quốc miền Trung, làm mất tác dụng của họ từ Cuộc tấn công mùa xuân. Wikipedia

Cuộc tấn công lớn của quân đội Đức trong Chiến tranh thế giới thứ nhất bắt đầu Cuộc tấn công mùa xuân vào ngày 21 tháng 3 năm 1918. Xuất phát từ Phòng tuyến Hindenburg, ở vùng lân cận Saint-Quentin, Pháp. Wikipedia

Đã chiến đấu trong Chiến tranh thế giới thứ nhất ở Mặt trận phía Tây từ cuối tháng 8 đến đầu tháng 9, trên lưu vực sông Somme. Một phần trong chuỗi các cuộc phản công thành công để đối phó với Cuộc tấn công mùa xuân của Đức, sau khi tạm dừng để tái triển khai và tiếp tế. Wikipedia

Hàng loạt cuộc tấn công của Đức dọc theo Mặt trận phía Tây trong Chiến tranh thế giới thứ nhất, bắt đầu vào ngày 21 tháng 3 năm 1918. Để đánh bại Đồng minh trước khi Hoa Kỳ có thể triển khai đầy đủ các nguồn lực của mình. Wikipedia

Một phần của Cuộc tấn công Trăm ngày trong Chiến tranh thế giới thứ nhất của quân Đồng minh chống lại các vị trí của Đức ở Mặt trận phía Tây. Phần chưa hoàn chỉnh của Canal du Nord và ở ngoại ô Cambrai từ ngày 27 tháng 9 đến ngày 1 tháng 10 năm 1918. Wikipedia

Danh sách các lực lượng tham gia Trận Amiens trong Chiến tranh Thế giới thứ nhất tham chiến từ ngày 8 tháng 8 đến ngày 11 tháng 8 năm 1918. Lực lượng Đồng minh tại Amiens đặt dưới quyền chỉ huy tối cao của Tướng Ferdinand Foch. Wikipedia

Thứ tự chiến đấu cho Chiến dịch Michael, một phần của Cuộc tấn công mùa xuân của Đức diễn ra từ ngày 21 tháng 3 đến ngày 5 tháng 4 năm 1918 như một trong những cuộc giao tranh chính của Chiến tranh thế giới thứ nhất. Đánh nhau giữa các lực lượng hỗn hợp của Pháp, Anh và Dominion và Wikipedia

Cuộc tấn công của Anh trên Mặt trận phía Tây trong Chiến tranh thế giới thứ nhất. Từ ngày 9 tháng 4 đến ngày 16 tháng 5 năm 1917, quân đội Anh tấn công các tuyến phòng thủ của Đức gần thành phố Arras của Pháp trên Mặt trận phía Tây. Wikipedia

Trận chiến quan trọng của Thế chiến thứ nhất bắt đầu vào ngày 29 tháng 9 năm 1918 và có sự tham gia của các lực lượng Anh, Úc và Mỹ hoạt động như một phần của Tập đoàn quân số 4 của Anh dưới sự chỉ huy chung của Tướng Sir Henry Rawlinson. Xa hơn về phía bắc, một phần của Tập đoàn quân số 3 của Anh cũng hỗ trợ cuộc tấn công. Wikipedia

Trận chiến giữa lực lượng Đồng minh và Quân đội Đức, diễn ra trong Cuộc tấn công Trăm ngày của Chiến tranh Thế giới thứ nhất. Sau Trận Cambrai lần thứ hai, quân Đồng minh đã tiến gần 2 dặm và giải phóng các thị trấn Naves và Thun-Saint-Martin của Pháp. Wikipedia

Trận chiến giữa quân đội của Quân đội Anh thứ nhất, thứ ba và thứ tư và lực lượng Đế chế Đức trong Cuộc tấn công Trăm ngày của Chiến tranh thế giới thứ nhất. Trận chiến diễn ra trong và xung quanh thành phố Cambrai của Pháp, từ ngày 8 đến ngày 10 tháng 10 năm 1918. Wikipedia

Trận Chiến tranh thế giới thứ nhất diễn ra tại Bapaume ở Pháp, từ ngày 21 tháng 8 năm 1918 đến ngày 3 tháng 9 năm 1918. Tiếp tục của Trận chiến Albert và cũng được gọi là giai đoạn thứ hai của trận chiến đó. Wikipedia

Trận Villers-Bretonneux lần thứ hai (cũng là Hành động của Villers-Bretonneux, sau Trận chiến đầu tiên của Somme, năm 1918) diễn ra từ ngày 24 đến ngày 27 tháng 4 năm 1918, trong Cuộc tấn công mùa xuân của Đức ở phía đông Amiens. Đáng chú ý vì đây là lần đầu tiên xe tăng chiến đấu với nhau, đây là hoạt động xe tăng lớn nhất và thành công nhất của quân đội Đức trong Chiến tranh thế giới thứ nhất. Wikipedia

Trận chiến trong Chiến tranh thế giới thứ nhất do quân đội của Đế quốc Anh và Cộng hòa thứ ba của Pháp chống lại Đế quốc Đức. Nó diễn ra từ ngày 1 tháng 7 đến ngày 18 tháng 11 năm 1916 trên cả hai phía của thượng nguồn sông Somme ở Pháp. Wikipedia

Trận chiến giữa quân đội của Quân đội thứ nhất và thứ ba của Anh và lực lượng của Đế chế Đức trong Cuộc tấn công Trăm ngày của Chiến tranh thế giới thứ nhất. Hành động diễn ra trong và xung quanh thành phố Honnelles của Bỉ, từ ngày 5 đến ngày 7 tháng 11 năm 1918. Wikipedia

Quân đội Anh trong Chiến tranh thế giới thứ nhất đã chiến đấu trong cuộc chiến lớn nhất và tốn kém nhất trong lịch sử lâu dài của nó. Được tạo ra dành riêng cho các tình nguyện viên - trái ngược với lính nghĩa vụ - khi bắt đầu cuộc xung đột. Wikipedia

Cuộc tấn công thành công của Quân đội Úc và bộ binh Lục quân Hoa Kỳ, được hỗ trợ bởi xe tăng Anh, vào các vị trí của quân Đức trong và xung quanh thị trấn Le Hamel, miền bắc nước Pháp, trong Chiến tranh thế giới thứ nhất, được lên kế hoạch và chỉ huy bởi Trung tướng John Monash, tư lệnh Quân đoàn Úc. . Wikipedia

Chiến dịch trong Chiến tranh thế giới thứ nhất, do quân Đồng minh chiến đấu chống lại Đế quốc Đức. Trận chiến diễn ra trên Mặt trận phía Tây, từ tháng 7 đến tháng 11 năm 1917, để giành quyền kiểm soát các rặng núi phía nam và phía đông của thành phố Ypres của Bỉ ở Tây Flanders, như một phần của chiến lược được quân Đồng minh quyết định tại các hội nghị vào tháng 11 năm 1916 và tháng 5 năm 1917. Wikipedia

Các nhà lãnh đạo Đồng minh trong Chiến tranh thế giới thứ nhất là những nhân vật chính trị và quân sự đã chiến đấu hoặc ủng hộ Đồng minh trong Chiến tranh thế giới thứ nhất. Nicholas II - Sa hoàng cuối cùng của Nga, Quốc vương Ba Lan và Đại công tước Phần Lan. Wikipedia

Trận chiến trong Chiến tranh thế giới thứ nhất diễn ra vào ngày 18 tháng 9 năm 1918, với sự tham gia của Tập đoàn quân số 4 của Anh dưới sự chỉ huy của tướng Henry Rawlinson chống lại các vị trí tiền đồn của quân Đức ở phía trước Phòng tuyến Hindenburg. Bị chiếm vào ngày 18 tháng 9 bởi Sư đoàn 12. Wikipedia

Về vai trò của Douglas Haig năm 1918. Tổng tư lệnh Lực lượng viễn chinh Anh (BEF) ở Mặt trận phía Tây. Wikipedia


Hậu quả

Trận Amiens là một bước ngoặt lớn trong nhịp độ của cuộc chiến. Người Đức đã bắt đầu cuộc chiến với Kế hoạch Schlieffen trước khi Cuộc chạy đua ra biển làm chậm lại phong trào ở Mặt trận phía Tây và cuộc chiến chuyển thành chiến tranh chiến hào. Cuộc tấn công mùa xuân của Đức đầu năm đó một lần nữa mang lại cho Đức lợi thế tấn công ở Mặt trận phía Tây. Hỗ trợ bọc thép đã giúp quân Đồng minh chọc thủng một lỗ thông qua các tuyến giao thông hào, làm suy yếu các vị trí chiến hào bất khả xâm phạm. Tập đoàn quân số 3 của Anh không có thiết giáp yểm trợ hầu như không ảnh hưởng đến phòng tuyến trong khi tập đoàn quân số 4, với ít hơn một nghìn xe tăng, đã đột nhập sâu vào lãnh thổ Đức. Chỉ huy người Úc John Monash đã được Vua George V phong tước hiệp sĩ trong những ngày sau trận chiến.

Phóng viên chiến trường người Anh Philip Gibbs đã ghi nhận tác động của Amiens đối với nhịp độ cuộc chiến, nói vào ngày 27 tháng 8 rằng, "kẻ thù. Đang ở thế phòng thủ" và "quyền chủ động tấn công nằm trong tay chúng tôi đến mức chúng tôi có thể tấn công anh ta tại nhiều nơi khác nhau. " Gibbs cũng ghi nhận Amiens với sự thay đổi tinh thần của quân đội, nói rằng, "sự thay đổi trong tâm trí của con người lớn hơn so với việc chiếm lãnh thổ. Về phía chúng tôi, quân đội dường như đang nổi lên với hy vọng rất lớn để tiếp tục điều này "Làm ăn nhanh chóng" và rằng, "trong tâm trí kẻ thù cũng có sự thay đổi. Họ không còn hy vọng mịt mờ về chiến thắng ở mặt trận phía Tây này nữa. Tất cả những gì họ hy vọng lúc này là tự vệ đủ lâu để đạt được hòa bình bằng đàm phán."

CHIA SẺ TRANG!


Chiến tranh thế giới là cuộc chiến có sự tham gia của nhiều hoặc hầu hết các quốc gia hùng mạnh và đông dân nhất thế giới. Các cuộc chiến tranh thế giới kéo dài nhiều quốc gia trên nhiều lục địa, với các trận chiến diễn ra ở nhiều rạp. Thuật ngữ này được áp dụng cho hai cuộc xung đột quốc tế lớn xảy ra trong thế kỷ XX: Chiến tranh thế giới thứ nhất và thứ hai.


Bão thép

Đối với những người hâm mộ podcast, Sir Hew Strachan có một cái nhìn chuyên sâu về Trận Amiens TẠI ĐÂY.

Rob Thompson cũng đã viết một bài báo cho Hiệp hội Mặt trận phía Tây về kế hoạch của trận chiến và những thách thức về hậu cần, hãy nhấp vào ĐÂY để xem bản PDF của bài báo.

Có rất nhiều thứ để bạn có được chiếc răng của mình!

  • Nhận được liên kết
  • Facebook
  • Twitter
  • Pinterest
  • E-mail
  • Những ứng dụng khác

Bình luận

Thực sự tốt đẹp, đó có phải là lưới 8 x 6 không. Nếu đó là tiêu chuẩn cho bazơ vuông và ai là người thực hiện những con số đó. Sao chép nó vào The Wargames Site. Cảm ơn vì đã đăng bài này, tôi thích lưới và điều này rất khác biệt.

Cảm ơn Norm, tôi đã trả lời trên TWW, nhưng trong trường hợp có ai khác đang đọc điều này: các lưới là hình vuông 6 & quot trên bảng 4 x3 ft, đó là kích thước Square Bashing tiêu chuẩn. Tất cả các số liệu đều là của Peter Pig, ngoại trừ hai chiếc xe tăng từ bản mở rộng Đại chiến của PSC & # 39!


Việc sử dụng mạng không dây trong Trận Amiens 8-11 tháng 8 năm 1918

Một luận án được đệ trình như một phần của các yêu cầu đối với bằng MA trong Nghiên cứu Chiến tranh Thế giới Thứ nhất của Anh tại Đại học Birmingham. Công trình này đã giành được giải thưởng của WFA cho luận án xuất sắc nhất năm 2013, được trao tại Hội nghị Chủ tịch WFA năm 2014.

Giới thiệu

  • Chương 1 Tín hiệu Tình báo: Kế hoạch bí mật và lừa dối
  • Chương 2 Việc sử dụng không dây với lực lượng mặt đất
  • Chương 3 Việc sử dụng không dây với Không quân Hoàng gia
  • Phần kết luận
  • Thư mục

Các từ viết tắt

  • Bộ Hải quân ADM.
  • Pháo binh dã chiến của AFA Úc.
  • Bộ hàng không AIR.
  • AWM Australian War Memorial, Canberra.
  • BEF Lực lượng viễn chinh Anh.
  • CBSO Nhân viên Nhân viên Bộ đếm Pin.
  • Pháo binh hạng nặng của Quân đoàn Canada CCHA.
  • Sóng liên tục CW.
  • Trụ sở chính của GHQ (của BEF).
  • Tổng chỉ huy GOC.
  • Trụ sở HQ.
  • Bảo tàng Chiến tranh Đế quốc IWM, London.
  • LHCMA Liddle Hart Trung tâm Lưu trữ Quân sự, Luân Đôn.
  • NAC National Archives of Canada, Ottawa.
  • O.A.D quân đội chính thức Despatch.
  • HOẶC Xếp hạng khác.
  • Pháo binh Hoàng gia RA.
  • Viện Pháo binh Hoàng gia RAI, London.
  • R.A.F. không quân Hoàng gia
  • Pháo binh dã chiến Hoàng gia RFA.
  • Quân đoàn bay Hoàng gia RFC.
  • Văn khố Quốc gia TNA, Luân Đôn.
  • Điện báo không dây WT.
  • Văn phòng Chiến tranh WO.

Giới thiệu

Có một sự đồng thuận chung giữa các nhà sử học rằng Trận Amiens đánh dấu sự khởi đầu kết thúc ở Mặt trận phía Tây trong Chiến tranh thế giới thứ nhất. [1] Đối tượng của luận văn này là xem xét vai trò và đóng góp của liên lạc không dây đối với thành công của Lực lượng viễn chinh Anh (gọi tắt là BEF) trong 4 ngày từ 8 đến 11 tháng 8 năm 1918.

Tầm quan trọng của Amiens và giao tiếp không dây

Bất chấp sự nhất trí được đề cập ở trên, Nhà sử học chính thức người Anh, Chuẩn tướng Sir James Edmonds, cho rằng thành công đạt được tại Amiens chỉ là 'điều mà người Đức gọi là một chiến thắng bình thường'. [2] Edmonds tiếp tục làm rõ tuyên bố này bằng cách giải thích rằng, mặc dù Amiens không phải là một chiến thắng chiến lược, nhưng nó vẫn giáng cho Quân đội Đức một đòn quyết định vào tinh thần của họ, khiến họ mất niềm tin vào chiến thắng cuối cùng. [3] Tuy nhiên, có lẽ chính xác hơn khi nói rằng Amiens đã làm trầm trọng thêm sự suy giảm tinh thần trong Quân đội Đức, một sự suy giảm đã bắt đầu trong giai đoạn sau cuộc tấn công thất bại vào tháng Ba. [4] Điều này được xác nhận bởi tướng Erich Ludendorff, người mặc dù coi ngày 8 tháng 8 là 'Ngày đen tối của quân đội Đức', ông tin rằng chính sự mất kỷ luật và năng lực chiến đấu trước đó là nguyên nhân sâu xa của sự sụp đổ. [5] Sự mất kỷ luật này chắc chắn được thể hiện rõ ở Amiens, một thước đo có thể thu được từ số lượng tù binh bị BEF bắt giữ nhiều hơn quân địch bị bắt trong sáu ngày từ ngày 6 tháng 8 đến ngày 12 tháng 8 so với 9 tháng trước đó cộng lại. [ 6] Amiens do đó đã giáng cho Quân đội Đức một đòn quyết định và kết quả là ngày 8 tháng 8 xứng đáng với danh hiệu do Charles Messenger đặt ra: 'Ngày Chúng ta Chiến thắng'. [7]

Paddy Griffith đã lập luận rằng chính sự thất bại của liên lạc ở Mặt trận phía Tây là yếu tố hạn chế trong việc đạt được một cuộc đột phá quyết định. [8] Mặc dù Amiens không phải là một trận chiến 'đột nhập', nhưng nó vẫn là một cuộc 'đột nhập' thành công trong đó thông tin liên lạc đóng một phần quan trọng. Một thước đo về tầm quan trọng này có thể đạt được từ số liệu thống kê liên quan đến lưu lượng điện báo của Tập đoàn quân 4, cho thấy từ ngày 8 đến ngày 11 tháng 8, trung bình có 6.100 điện báo được xử lý mỗi ngày. [9] Không có sự phân tích nào về những con số này nhưng có khả năng phần lớn được xử lý bởi mạng cáp nối đất và phân cực hơn là không dây. [10] Tuy nhiên, kể từ cuộc rút lui tháng Ba, người ta đã nhận ra rằng không dây là một phương tiện liên lạc thiết yếu trong chiến tranh di động. [11] Do đó, một số biện pháp đã được thông qua vào đầu mùa hè năm 1918 để buộc tích hợp công nghệ này vào chính sách báo hiệu tiêu chuẩn. Chúng bao gồm việc phân bổ những ngày nhất định chỉ được sử dụng cho liên lạc không dây và ngày thực hành để mô phỏng việc sử dụng không dây trong chiến tranh di động. [12] Amiens là cơ hội thực sự đầu tiên để xác định xem liệu niềm tin mới được tìm thấy này được đặt vào mạng không dây có chính đáng hay không.

Lịch sử học

Mặc dù thành công tại Amiens cuối cùng đã dẫn đến chiến thắng ở phía tây, giai đoạn này của Chiến tranh thế giới thứ nhất bị lãng quên một cách kỳ lạ, người Anh vẫn thích nhớ về 'bùn và máu' của các trận chiến năm 1916 và 1917. [13] Jonathan Boff đã chỉ ra rằng văn hóa này mở rộng đến các nhà sử học khi 24 tác phẩm về lịch sử quân sự được xuất bản vào dịp kỷ niệm 90 năm Trận chiến Somme so với chỉ bốn tác phẩm vào dịp kỷ niệm 90 năm 'Trăm ngày'. [14] Một trong những lời giải thích rõ ràng hơn cho sự khan hiếm các công trình lịch sử này là niềm đam mê gần như bệnh hoạn với thảm kịch chiến tranh nhưng Sydney Wise cho rằng các nhà sử học Anh đã tránh thời kỳ này do sự thống trị của nó bởi sự thành công của Dominion. [15] Cái trước hợp lý hơn cái sau. Mặc dù vậy, một số tác phẩm có thẩm quyền vẫn tồn tại, đặc biệt liên quan đến thời kỳ Trăm ngày, có lẽ tiêu biểu nhất trong số đó là Câu chuyện về đội quân thứ tư của Thiếu tướng Sir Archibald Montgomery. [16] Tác phẩm này được viết từ một quan điểm cá nhân độc đáo với tác giả có đặc quyền tiếp cận với vô số tài liệu gốc và vì vậy nó rất phong phú về chi tiết hoạt động. Tuy nhiên, nó rõ ràng là thiếu chi tiết liên quan đến thông tin liên lạc và tín hiệu. Các tác phẩm thứ cấp gần đây không tốt hơn về mặt này, ví dụ như Amiens to the Armistice và The Day We Won the War. [17] Ví dụ, phần sau không đề cập đến hoạt động của bóng bay diều hoặc máy bay pháo, cả hai đều được sử dụng không dây rộng rãi trong trận chiến, điều này mặc dù có một chương dành riêng cho các hoạt động trên không. [18] Đáng ngạc nhiên, một lời chỉ trích tương tự có thể được san bằng tại Lịch sử chính thức của R.A.F. trong Chiến tranh thế giới thứ nhất. [19] Ba Lịch sử Chính thức Quốc gia cũng chứa một lượng nhỏ các tài liệu tham khảo liên quan đến mạng không dây, chỉ có 10 trong tổng số ba người Anh, ba người Úc và bốn người Canada. [20] Phần sau đi sâu vào một lượng chi tiết hợp lý liên quan đến kế hoạch lừa dối tại Amiens, là chủ đề của Chương 1, nhưng cung cấp rất ít thông tin liên quan đến khía cạnh không dây của kế hoạch. [21] Lịch sử toàn diện về công việc của Dịch vụ Tín hiệu được viết vào năm 1921 và cho đến gần đây tác phẩm này vẫn là văn bản có thẩm quyền. Tuy nhiên, câu chuyện ngắn gọn của nó gây khó đọc và được Paddy Griffith mô tả là 'cuốn sách không thể xuyên thủng nhất từng được viết về chiến tranh'. [22] Một nghiên cứu hiện đại và dễ đọc hơn rõ ràng là Tiến sĩ của Brian Hall. luận án về truyền thông, mà Jonathan Boff đề xuất sẽ thay thế của Priestley và trở thành 'công việc tiêu chuẩn'. [23] Mặc dù tác phẩm này có một chương dài 20 trang về thông tin liên lạc trong Trận Amiens, trong đó mạng không dây được thảo luận một số chi tiết, không có sự đo lường nào về tầm quan trọng của nó trong trận chiến. [24] Công trình sau này của Hall, dành riêng cho truyền thông không dây, mô tả 'đường cong học tập' liên quan đến tầm quan trọng của không dây đối với cuộc chiến di động và khả năng tồn tại của nó như một giải pháp thay thế cho cáp. [25] Hạn chế của tác phẩm này là phạm vi rộng và do đó không thể tập trung vào các hành động hoặc giao tranh cụ thể. Amiens chỉ được đề cập ngắn gọn trong bối cảnh rộng lớn hơn của Trăm ngày.

Nguồn chính

Phần lớn tài liệu được sử dụng trong luận án này được chứa trong các Nhật ký Chiến tranh khác nhau tại Văn khố Quốc gia, Luân Đôn. Tuy nhiên, có một số lỗ hổng trong các hồ sơ này, trong đó lớn nhất là liên quan đến các nhóm quan sát không dây, trường tín hiệu và việc phá mã sau này chỉ có 25 trong số 3.330 tệp còn tồn tại. [26] Ngoài ra, chỉ còn lại một cuốn nhật ký từ các trường tín hiệu quân đội và chỉ một cuốn từ các nhóm quan sát không dây đều liên quan đến nhà hát Trung Đông và không có thông tin hữu ích. [27] Các giấy tờ cá nhân và hồi ký đã được chứng minh là hữu ích mặc dù còn thiếu rất nhiều hồi ký liên quan đến nhân viên không dây. [28]

Luận án này sẽ cố gắng đo lường hiệu quả của mạng không dây trong trận chiến bằng cách phân tích ba đối tượng chính, mỗi chủ đề có chương riêng. Chapter 1 will examine the importance of signals intelligence to the secrecy plan and what contribution it made to the fundamental objective of maintaining the element of surprise. The British Official History refers to this element of surprise as 'the essence of the Allied success'.[29] The key questions to be addressed in this chapter therefore are first, how important was the element of surprise to the overall success of the battle and second, what part did wireless play in maintaining the element of surprise? In order to answer these questions the secrecy plan will be broken down into three component parts namely the feint at Kemmel in Flanders, the feint at Arras, and the measures taken on the Fourth Army front at Amiens.

Chapter 2 will focus on a the use of wireless by the ground forces, including infantry, artillery, tanks, as well as ancillary formations such as the field survey companies. One of the key objectives of this chapter is to provide information that can assist in determining whether there is a relationship between combat effectiveness and the use of wireless. The initial problem is to determine which troops were the most combat effective. The Dominion troops gained a reputation as elite troops on the Western Front and this reputation was reinforced by Sir James Edmonds who believed that the Australian and Canadian officers and n.c.o's demonstrated superior leadership qualities in relation to their British counterparts.[30]Peter Simkins suggests that Edmonds criticism of British junior leadership is unjustified and has launched a convincing defence of British divisions.[31] Simkins cites the average success rate in opposed attacks for the nine British divisions who served in Fourth Army during the Hundred Days as 70.7 per cent.[32] This is identical to the figure for the five Australian divisions and similar to that of the four Canadian divisions, the latter achieving 72.5 per cent.[33] This comparative study of the combat performance of the British and Dominion divisions in Fourth Army will be mirrored with respect to the use of wireless in this dissertation. One of the problems faced in compiling this chapter was the paucity of primary sources in relation to the British divisions that took part at Amiens. This is in complete contrast to the Canadian and Australian records that contain a wealth of detailed information, which makes a comparison difficult. The key questions to be addressed in this chapter are first, to what extent was wireless used with the ground forces at Amiens, second, how does the use of wireless compare between the Dominion and British divisions and third, how important was wireless in the overall communications scheme.

Chapter 3 will examine the use wireless by the R.A.F., specifically aircraft and kite balloons. These balloons have received little attention from historians despite being a key component of the artillery counter battery function as well important gatherers of intelligence both at a tactical and operation level. This chapter will show that balloons were actually responsible for the neutralisation of more hostile batteries by wireless than dedicated artillery aircraft during the battle. This is despite the fact that artillery aircraft had been using wireless extensively since 1917 as Bidwell and Graham have observed:

By 1917, as 90 per cent of counter battery observation was done by airmen using wireless, the success of the artillery battle had come to depend on the weather being suitable for flying, on wireless reception and on a network of telephone lines from the receivers to the users of the airmen's information.[34]

The key questions that will be examined in this chapter are first, to what extent was wireless used with the air forces and second how important were these wireless equipped craft to the overall effectiveness of the artillery function.

In summary this dissertation will add to the historiography of both the Battle of Amiens and communications by examining the use of wireless in the most decisive battle of the First World War. Tim Travers has argued that technology was more important than tactics when it came to the combination of arms in 1918 this is perhaps going too far but there is little doubt that technology when used correctly is important in warfare.[35] This dissertation will show that the BEF was using new technology such as wireless to good effect and attempting to integrate it into an evolving weapons system. It will also show that wireless was a useful but not essential component of that system.

Chương 1

Signals Intelligence: The plans for secrecy and deception

On 17 July 1918 General Sir Henry Rawlinson, GOC Fourth Army, wrote to GHQ outlining his proposals for the offensive and emphasizing the importance of secrecy:

The success of the operation will depend to a very great extent, as was the case on the 4th July, on effecting a complete surprise. Secrecy, in my opinion, is therefore, of vital importance and must be the basis on which the whole scheme is built up.[36]

The measures used to bring about surprise form the basis of the discussion in this chapter, particularly with respect to wireless. In addition, an attempt will be made to determine how effective these measures were and what contribution they made to the overall success of the operation.

The plan to bring about surprise at Amiens was highly complex but the majority of its components were encapsulated in three operational documents, two of which were issued by GHQ and one by Fourth Army.[37] At this stage of the war GHQ was exercising much more control over matters of operational security and pursuing a 'definite policy' of misleading the enemy.[38] The plan was essentially in three parts, namely preparations for a feint attack at Kemmel, preparations for a feint attack at Arras and finally, matters pertaining to general operational security. An overview of these plans can be seen in the charts below.

The Kemmel feint was not only aimed at deliberately misleading the enemy as to the location of a potential offensive but more importantly, it was designed to camouflage the movement of Canadian Corps from Arras to Amiens. With a fighting strength of 118,000 men the Canadian Corps was the largest Corps in the BEF and they were well known to the Germans as attacking troops.[39] As Rawlinson noted shortly after the battle: 'wherever the Canadian Corps was identified by the enemy, he would certainly expect an early offensive'.[40]

Diagram 1.1: The Kemmel Plan

This plan, issued on 27 July, involved the Canadian and Tank wireless sets along with their respective operators, two Canadian infantry battalions, and two Canadian casualty clearing stations, all being relocated from First Army to Second Army.[41] In addition the R.A.F. was ordered to make arrangements with Second Army for occupation of additional aerodromes and to steadily increase aerial activity on this front up to two days before the battle.[42] The object of these arrangements was:

. to give colour to a plan for the interpolation of the Canadian Corps into the line with a view to delivering an attack. The wireless stations will operate and the Battalions be put into the line.[43]

It was hoped that this would give the impression of an advanced party paving the way for the imminent arrival of the whole Canadian Corps and to make this seem more convincing false movement orders were issued on 28 July.[44] The historian S.F. Wise has commented that the measures of deception used to hide the movement of the Canadian Corps are well known.[45] This is not strictly correct as although many abridged accounts have appeared in historical works they tend to be based almost entirely on information contained within the Official Histories, are lacking in detail and contain a number of inaccuracies. For example, Tim Travers incorrectly states that when the Canadian Corps moved to Fourth Army they disguised their move by 'leaving their radio units behind'.[46] The source of this inaccuracy is probably Robin Prior and Trevor Wilson who, in an uncharacteristic misquote of the Canadian Official History, state that 'dummy wireless stations were set up at Arras'.[47] The Canadian Official History correctly places these dummy wireless stations in Flanders.[48] However, it is not only the location of the wireless stations that is incorrectly cited but also details of the actual units that took part. For instance, Shane Schreiber states that these units were the Canadian Corps wireless section they were however divisional units as instructed in the operational orders.[49] Some confusion on this point is justified though as it is difficult to extract a definitive answer from the war diaries regarding exactly which units were involved. The diary of the 1 Canadian Divisional Signal Company states that orders were received from First Army on 30 July to send the headquarters wireless set, along with wireless operators, to Flanders and that X Corps took receipt later that day.[50] The 1 Canadian Division's after action report confirms this but adds that it was the wireless sets of all four Canadian divisions that were sent north to Second Army.[51] However, there is no mention of this in the respective war diaries of those other divisions. Further confusion arises as a result of an entry in the GHQ war diary, which contains an instruction to Second Army, dated 2 August to immediately return the 2 Canadian Divisional wireless sets to Fourth Army.[52] This diary though makes no mention of any other Canadian divisional sets, including those of 1 Canadian Division.[53] This leaves two possible explanations, either one of the GHQ or 1 Canadian Division war diaries could be in error, or both the 1 Canadian and 2 Canadian divisional sets were sent and the GHQ instruction regarding the 1 Canadian divisional set was either omitted or not required. The latter is the most likely as the original instruction to send the wireless sets to Second Army asked for 'two Canadian Divisional Wireless Sets'.[54] The Director of Second Army Signals war diary does record receipt of two wireless sets from First Army but erroneously gives the date of receipt as the 25 July, which is two days before the initial instruction from GHQ was sent out.[55] Further weight is added to the wireless sets being from both the 1 and 2 Divisional Signal Companies as both of their war diaries make specific reference to X Corps on consecutive days. Although the diary of the 2 Divisional Signal Company does not make reference to a wireless set being dispatched it does record that a visit was made to X Corps on 29 July by its commanding officer as well as one other officer.[56]

The final inaccuracy with regard to the movement of the Canadian divisional wireless sets and their operators concerns what happened to them after arrival in Second Army. Daniel Dancocks suggests that they were assigned to Sydney Lawford's 41 Division but examination of that division's war diary reveals that it was American and not Canadian wireless personnel that were attached to that division on 29 July.[57] Evidence in support of these men being American is compelling due to the fact that the Second Army war diary records four battalions of American infantry beginning their attachment to 41 Division and 6 Division on 26 July.[58] Furthermore 41 Division was allocated to XIX Corps and not X Corps. As neither the X Corps war diaries nor its associated divisional war diaries contain any reference to the Canadians and their wireless sets, their attachment within Second Army remains a point of conjecture. Once established with Second Army it is not entirely clear what messages the Canadians sent, to whom they were sent and in what format they were sent. Regarding the latter, once again there is an ambiguity as Lieutenant-General Sir Arthur Currie, GOC Canadian Corps, wrote that the messages were sent 'worded so as to permit the enemy to decipher the identity of the senders' whereas an after action report draft narrative states they were sent 'in clear'.[59] The latter would probably have raised too much suspicion, as the Germans were well aware that the BEF only sent messages in clear in emergencies.[60] One of the most likely methods that could have been used by the Canadian signallers to allow their identity to be discovered would have been to have reverted back to the insecure call sign system that had been replaced in First Army in May 1918. This system identified a formation by three letters such that the letters "AUO" would represent the Australian Corps and the "CAO" the Canadian Corps.[61] In addition, it would have been possible for the Germans to identify these units by the wavelength they employed. This had been recognised by GHQ by 5 August 1918 who were working on a system to allot new wavelengths although this was not done in time for the battle.[62]

The tank wireless sets were supplied by the 1 Tank Brigade Signal Company, whose war diary records that on 1 August 'Lt Mainprize and 10 OR's were sent for special wireless duty in Second Army area'.[63] Despite the fact that these men were performing this 'special duty' for nine days before returning to their unit very little information is available regarding the exact nature of their work. The British Official History simply records that 'great activity was exhibited by the wireless stations of First and Second Army on the tank wavelength which was well known to the Germans'.[64]

As the orders in Second Army area were being enacted a simultaneous plan was being put into effect on the front of First Army in the region of Arras.

Diagram 1.2: The Arras plan

The instructions contained in the Annexure to O.A.D 900/1 regarding this part of the deception plan read:

Every effort will be made by the First Army to foster the belief, which appears to exist, that an attack is imminent in the ARRAS sector.[65]

To assist this effort, on 27 July the First Army was instructed to make arrangements for one cavalry wireless set to be operated behind the Arras front.[66] Additionally, the wireless sets of the reserve divisions of First Army, together with those of the Second and Third Armies, were instructed to be setup and operated behind their respective fronts whilst wireless activity on all other fronts was ordered to cease.[67] The cavalry orders were changed on 30 July when instructions were given that only in the event of a relocation of the Cavalry Corps headquarters would the Corps wireless station be moved to First Army area.[68] Despite these instructions they were never implemented and instead the Cavalry Corps wireless duty station was simply dismantled under orders from GHQ and did not begin operating again until 2.30 a.m. on the morning of 8 August.[69] This change is probably due to GHQ realising that a silent wireless station could be just as useful as a dummy station with respect to the falsification of signals traffic. Two other activities were taking place within First Army front to complete the deception plan on this front. Firstly, a tank battalion was instructed to carry out manoeuvres in broad daylight as if in preparation for an attack, and secondly, Currie was busying himself with false plans for a feint in the Orange Hill area near Arras. This feint was first proposed by Currie at a conference with Rawlinson on 21 July and was as much about convincing Canadian troops of an impending attack as it was about convincing the Germans.[70] The next day, on the 22 July, he outlined the dummy plans to his divisional commanders and, according to the Canadian Corps CBSO, Lt. Colonel Andrew Macnaughton, gave a very convincing performance.[71]

Finally, a series of general security measures were implemented prior to the opening of the offensive on 8 August these were designed to maximise the element of surprise. They included dispensing with the preliminary barrage and instead relying on accurate survey techniques and the mass use of tanks, the engine noise of which being cloaked by low flying aircraft, minimising unusual activity near the front line and pasting a notice in the men's pay books ordering them to 'keep their mouth's shut'.[72] Even the lie of the country favoured a surprise attack with its covered approaches.[73]

Diagram 1.3: The general secrecy measures at Amiens

Additionally, in July 1918, the wireless security measures adopted by the British Armies in France were revised and improved. The improvements involved the use of 'silent days' and an overhaul of the wireless call signs used by all formations. A 'silent day' was usually a 12-24 hour period within which the use of field telephones, power buzzers and wireless was strictly forbidden. It was well known that any abnormal communications silence or activity, particularly with respect to wireless was a 'sure sign' that an offensive was impending.[74] Silent days were therefore an attempt to obfuscate the conclusions that would otherwise be drawn from listening in to the BEF's signals activity. John Ferris suggests that these periods of silence were random but it seems much more likely that they were deliberately planned, particularly with respect Amiens.[75] For example, the war diary of 30 Division records only three silent days for the whole of 1918 and these occurred on 24 July, 1 August and 10 August. The 30 Division was part of X Corps during this period and although there is no record of silent days in that formation's war diary a wireless operator in 30 Division confided to his personal diary that 24 July was a 'silent day for the corps'.[76] It would therefore seem probable that 1 and 10 August would also have applied to the whole corps. The three silent dates fall just before, and during the Battle of Amiens, and given that X Corps were located within Second Army, who were the hosts of a wireless deception plan with respect to the Canadian Corps, this would seem to suggest that these days were part of a carefully orchestrated plan.

In addition to the silent days the system of calls signs underwent a radical change beginning in May 1918 when, according to a captured German document, four letter codes were introduced to identify units.[77] This same document also states that the Germans had succeeded in penetrating this system by July 1918 after which call signs were changed daily these statements are quoted by John Ferris in his 1988 journal article.[78] A significant proportion of Ferris's article is based on this document, however the latter is fundamentally flawed for two reasons. First, what happened in May was not the introduction of four letter codes but rather the frequency of change became daily instead of bi-monthly, and second, in July it was not the daily change that was introduced but a much higher level of security through encryption of the call signs.[79] As a result, the statement that the Germans succeeded in 'penetrating this system' lacks credibility, as the system they claimed to penetrate was not the one in existence.[80] The conclusion that the Germans were not successful in penetrating the system of daily call sign changes is supported by another translated document, dated 1 August, from the German 51 Corps that noted 'a striking improvement has lately taken place in the telephone and wireless discipline of our enemies'.[81] This general tightening of wireless signals security ultimately helped facilitate the element of surprise at Amiens. How effective though were the other wireless deception measures at Kemmel and Arras and did they also succeed in their objective?

According to Sir Arthur Currie, when the offensive at Amiens was launched on 8 August the surprise was 'complete and overwhelming'.[82] Prisoners from four separate divisions, captured by the Australians early on 8 August, also stated that the attack had been a 'complete surprise'.[83] This is not entirely true as a number of prisoners captured on 8 August testified that two factors had led them to believe that an attack was expected, although not imminent these factors were an increase in air activity and movement behind the lines.[84] The latter had been a concern of 2 Canadian Division who, prior to the battle reported:

. a very large movement by day of heavy artillery and ammunition lorries. Although the visibility from the air was poor, it was certain that some of this movement was observed by the enemy.[85]

In addition, on 4 August the German Oberste-Heeresleitung reported that two Canadian divisions previously on the Arras front had been replaced and that this required particular attention to be paid to the fronts of the British Third and Fourth Armies.[86] A certain amount of suspicion was also raised by the communications silence that had preceded the attack.[87] It is interesting that no mention was made of the British Second Army front despite the fact that the Germans had established the presence of Canadian troops in Flanders.[88] The Australian Official History states that it was only the presence of Canadian Wireless and not infantry that was detected in Flanders, although the source of this assertion is unclear.[89] Ernst Kabisch states that both the presence of the two Canadian battalions and their wireless sets were detected, as does the German Official History.[90] Despite this the German Army staff did not update their situation maps, which, on the morning of 8 August, still showed the four Canadian divisions, clustered around Arras.[91] It is unlikely that this was as a result of the Orange Hill feint, it is probably more the result of incomplete intelligence confirming that the entire divisions had moved. The result of all of this uncertainty was that the German staff were confused, but not convinced enough by the deception plans to change their troop dispositions.[92] However, the uncertainty combined with the other secrecy measures was enough to give the offensive at Amiens a high degree of surprise, even if that surprise was not total. Prior and Wilson argue that the deception plans served only one purpose and that was that the Germans did not move their artillery positions.[93] They also argue that not enough time would have been available to improve the poor state of the defences and adding more troops to the front line would simply have increased the number of casualties.[94] Regarding the first point, the Germans did actually move their artillery positions back eight days before the battle as a direct result of the Australian raid on 29 July.[95] This made very little difference as 95 per cent of the German guns were still located prior to the battle.[96] The latter point regarding adding of troops is somewhat moot as the Germans would have been more likely to bring in Eingreif divisions as their defensive doctrine was based on elastic defence in depth which called for a weakly held front line and counter attack troops in the rear.[97]

Two Canadian authors have opined that the deception plans were a major factor in the success on 8 August.[98] These plans do appear to have at least confused the Canadian troops according to an entry in Field Marshal Sir Douglas Haig's diary dated 7 August, which reads:

The move of some Canadian battalions and casualty clearing stations to our Second Army front seems to have quite misled the Canadian troops and many spoke of the "coming offensive to retake Kemmel"![99]

The evidence suggests though that the Germans were more confused than deceived by these plans. The wireless stations in Flanders do seem to have come to the attention of the Germans, even more so than the two infantry battalions according to the Australian Official History, which suggests that wireless did make a significant contribution to this confusion. Other wireless security measures such as the new system of wireless call signs, the introduction of wireless 'silent days' and instructions to the Canadian Corps not to open wireless stations before zero simply added to this confusion.[100] The result was that German intelligence did not detect the relocation of the Canadian Corps from Arras to Amiens.[101] This was the decisive factor in the surprise at Amiens.

Chapter 2

The use of wireless with the ground forces

This chapter will discuss the extent to which wireless was used by the ground forces during the Battle of Amiens. In order to facilitate this discussion, two questions will be posed namely did the Dominion divisions use wireless to a greater extent than the Imperial divisions and how did the use of wireless as a communications medium compare with other forms of communication during the battle?

The official signals policy that applied at the Battle of Amiens was laid down eight months before in the training pamphlet S.S 191.[102] This recommended that in the case of a move from static to open warfare each advancing division should make use of 'as many means of transmission as circumstances will admit'.[103] It was recognised that it would not always be possible to connect divisional communication routes by telephone and therefore suggested a number of alternatives such as visual signalling, portable wireless sets, mounted orderlies and message carrying rockets.[104] Emphasis was placed on restoring telephone communications as soon as possible. Wireless though was a new science and, as John Terraine observed, was not a habit carried over from civilian life.[105] This made the staff reluctant to adopt wireless, despite the official endorsement in the training pamphlets in addition, the certainty of buried telephone cables in static conditions had created an air of complacency. Since 1 April 1916 orders had been issued that cable must be buried to a minimum depth of six feet in order to ensure immunity from a 5.9-inch shell.[106] This reluctance persisted up to the Battle of Amiens as evidenced by an after action report from the 4 Canadian Signal Division:

In stationary trench warfare seven foot buried cable has made the telephone service so certain that all other methods of communication have become superfluous and it is only the keenest optimism that has maintained the efficiency of such alternatives as wireless, visual and cable wagons.[107]

Attempts had been made, during the early summer months, to encourage the use of visual signalling and wireless by the use of what became known as 'silent days'.[108] These days were the complete antithesis of those mentioned in the previous chapter in so far as they only allowed the use of wireless and visual, the use of the telephone and telegraph being strictly forbidden. Unfortunately these days were not always successful as recorded by an artillery officer in the 1 Canadian Divisional Artillery.[109] There were also significant inherent problems with wireless. These included a lack of trained operators, susceptibility to jamming, heavy weight of sets, conspicuous aerials and the problem of enciphering and deciphering each message.[110] Despite these problems wireless technology was improving rapidly in 1918 and this resulted in greater confidence in the medium. For instance the 1917 pattern 'spark' trench set, which became available in large numbers in 1918, was capable of transmitting on 16 wavelengths instead of just two.[111] A Canadian Corps wireless intelligence report suggests that by August 1918 the BEF's wireless technology was one year ahead of the Germans who had been suffering from material shortages.[112]

However, the use of wireless at corps, division and brigade level varied tremendously at Amiens as shown in the table below.

Table 2.1: The use of wireless between infantry formations


BATTLE OF AMIENS 1918, and Operations 8th August-3rd Sept 1918.

BATTLE OF AMIENS 1918, and Operations 8th August-3rd September, 1918.' by Lt Col Kearsey.

First published in 1950 this book is a reprint of that edition. This is one of a series of studies on campaigns and battles of the Great War by Lt Col Kearsey, designed to help the student of military history, particularly those studying for Staff College. Sub-titled
‘The Turn of the Tide on the Western Front' the book examines the offensive
that marked the beginning of the end for Germany.

The Australians with their Canadian comrades, launched on the 8 August 1918, the Battle of Amiens the great offensive that was to bring the war to a victorious end.

Setting out from the positions of Villers-Bretonneux and Hamel, the Australian troops in two hours had accomplished all their objectives, and the Canadian troops who had begun
the attack alongside them had advanced several kilometres. In just over 3 hours,
the enemy's front line had been overrun. In total, the Allied forces captured
29,144 prisoners, 338 guns, and liberated 116 towns and villages. Ludendorff,
the German commander, famously called the 8th August "the black day of the German
Quân đội"


Australian infantry move forward

Australian infantry and pioneers move forward on 8 August 1918. The foggy conditions, which helped the attackers to surprise the Germans, are very obvious and the cameraman noted “the foggy weather made it impossible to get a connected story of good quality film”.

These, together with the British III Corps, were supported by more than 2,000 guns from the Royal Artillery, over 500 tanks from the Tank Corps and over 1,900 aircraft from the Royal Air Force and its French equivalent.


Battle of Amiens, August 10, 1918

Saturday We were up this a.m. at 5 o’c and moved about 12 miles up the line tis a great day am well, (11:20 a.m.) After a forced march this a.m. we pulled into action after a hurried lunch about 400 yds from the front line After an advance of 12 miles we were stopped by machine gun nest


Today’s reports are not particularly consistent, but the general outline is clear. At 1:30 this morning the 5 th Canadian Divisional Artillery is ordered forward in support of an attack by the 32 nd Division, (1) a British division which has been attached since yesterday to the Canadian Corps and is about to move forward to take the place of the 3 rd Canadian Division. (2) The 32 nd ’s artillery have been delayed because of German bombing last night. (2) The brigade leaves its camp near Dromart at dawn to be in a positions of readiness near Beaufort by late morning Percy has enough time to jot in his diary after a hurried lunch they go into action “on the run, kits and equipment flying in all directions.” (3) They are close to the front lines, too close, in fact, within machine-gun range, and only 700 yards behind the front-line infantry. Since the infantry are being held up by those machine guns, the battery retires to a position beside a stretch of disused trench, to the east of Folies. (3,1)

Why this happened is unclear: The 13 th Brigade officers say they were too close because they received wrong information from the 32 nd Division (1) much later, Nicholson, Canada’s official historian of the Great War, says that “by some misfortune the 32 nd Division jumped off a mile or more short of its assigned start line.” (4) In other words, the Canadians were where they were supposed to be the British weren’t.

I’ll quote again from the 43 rd Battery History: “So you will see that we are not qualified to give the military details of these operations and it remains only to discourse a little concerning the way in which the … fighting affected us, ‘who never could know and could never understand.”’ (5)

Generally the problem, when the infantry are moving quickly (13 km the first day another 6 yesterday), is getting the guns close enough to provide effective cover and wire-cutting. Today, the third day of the Battle of Amiens, the advance is slowing as German resistance is stronger: reinforcements are arriving – four fresh German divisions opposite the Canadians – with replacement guns and deadly machine guns. (6)

And they are now facing each other across land that shows the scars of much earlier fighting, “a belt some three miles wide pitted with shell-holes and the remains of old trenches, and befouled with tangles of rusty barbed wire overgrown with long, concealing grass. There was no lack of good sites for machine-gun posts, and the attackers were quickly to realize that the operation had suddenly reverted from open pursuit almost to the former pattern of trench warfare.” (4)

The infantry are attacking Le Quesnoy, Parvillers and Damery, and make some progress in the morning, but by the afternoon they are stalled, “stopped by machine-gun nest” says Percy. “Nest” is such a cosy word, but we must think of wasps rather than fledglings.

“The villages were alive with machine-gun nests which were used to deadly effect on the allied troops.” (7) The 5 th CDA guns will remain in action all night. (8)

***
The photograph © IWM (Q 9334) shows Canadian 18 pounders going forward. It will be taken about seven weeks from now.

The first map (from the McMaster University Digital Collection) shows Beaufort (A) where the 13th Brigade gathered in readiness, Folies (B) east of which they took up firing positions, and Parvillers-Daméry which are the infantry’s objectives. The second map (from the Canadian War Museum) indicates with purple dots where these locations are in reference to the territory we have been covering since the early morning of August 8th — a long way from that first position near Cachy and from last night’s near Dromart (also marked).


5. The battle was the start of the Hundred Day Offensive, which led to the end of the First World War.

American soldiers on their way to the Hindenburg Line.

After the Battle of Amiens, a fresh offensive began in Albert on August 21 st that ultimately pushed the Germans back 55km. On August 27 th Phillip Gibbs, a British war correspondent stated that the Germany ‘is on the defensive’ and credited Amiens with a change in the morale of the Allied troops, saying the army was geared up with ‘enormous hope.’

Then the Germans were pushed back to the Hindenburg Line, a major defensive point of theirs constructed in the Winter of 1916-1917, and a series of battles were held there before the British army broke through on October 8 th . It was this breach that forced German commanders to face up to the fact that the war had to end. Towards the end of 1918, they retreated through territories they had gained in 1914, and fighting took place up until 11 am on November 11 th , 1918 when the Armistice took effect.

The Hundred Days Offensive saw the tides of fortune turn against Germany in the First World War. From there the fate of the German Army was sealed. After the Battle of Amiens, it was only a matter of time before the war would be over, with Germany on the losing side.


Xem video: Switchbacks HIGHLIGHTS ELPvCOS 8820 (Tháng Giêng 2022).