Lịch sử Podcast

Adolf Hitler và Đảng Công nhân Đức (Bình luận)

Adolf Hitler và Đảng Công nhân Đức (Bình luận)


We are searching data for your request:

Forums and discussions:
Manuals and reference books:
Data from registers:
Wait the end of the search in all databases.
Upon completion, a link will appear to access the found materials.

Bài bình luận này dựa trên hoạt động trong lớp học: Adolf Hitler và Đảng Công nhân Đức

Q1: Đọc nguồn 2. Tại sao Adolf Hitler lại ấn tượng với cuốn sách nhỏ của Feder, Sự thức tỉnh chính trị của tôi?

A1: Hitler đồng ý với cuộc tấn công của Feder vào chủ nghĩa Mác và chủ nghĩa công đoàn, đồng thời thích sự ủng hộ của ông đối với chủ nghĩa dân tộc Đức.

Quý 2: Nghiên cứu các chính sách của Đảng Công nhân Đức (nguồn 3, 4, 5 và 7). Mô tả kiểu người sẽ tham gia GWP.

A2: GWP nhắm mục tiêu vào một số nhóm khác nhau. Nguồn 7 cung cấp chi tiết về các chính sách GWP. Đảng Dân chủ Xã hội (SDP) là đảng chính trị phổ biến nhất vào thời điểm đó. GWP đã có một số chính sách ủng hộ xã hội chủ nghĩa như: xóa bỏ thu nhập không lương (7-11), quốc hữu hóa tất cả các ngành công nghiệp liên quan và chiến tranh (7-13), phân chia lợi nhuận của tất cả các ngành công nghiệp nặng (7-14) và mở rộng phúc lợi tuổi già (7-15).

GWP cũng kêu gọi những người có quan điểm dân tộc chủ nghĩa cảm thấy rằng nước Đức đã bị đối xử tồi tệ sau Chiến tranh thế giới thứ nhất. Ví dụ, nó kêu gọi "hủy bỏ các hiệp ước hòa bình của Versailles và St. Germain" (7-2) và trả lại các lãnh thổ hải ngoại và "thuộc địa hóa cho số dân dư thừa của chúng tôi" (7-3).

GWP là một đảng bài Do Thái. Nó lập luận rằng người Do Thái không thể là công dân Đức (7-4). Rằng chỉ có công dân Đức mới được giữ "chức vụ công" (7-6). Rằng tất cả những người không phải là công dân phải bị trục xuất khỏi Đức (7-7 và 7-8).

Q3: Mô tả các chính sách của GWP giúp giải thích các nhận xét được đưa ra trong nguồn 11 như thế nào.

A3: Kurt Ludecke chỉ ra rằng GWP luôn thiếu tiền. Các chính sách của họ được coi là thù địch với những người giàu có và không có gì ngạc nhiên khi họ không sẵn sàng cung cấp tiền cho GWP. Chỉ sau này khi Hitler thay đổi chính sách của mình, ông ta mới có thể thu hút được tài trợ từ các tập đoàn lớn.

Q4: Trong nguồn 8, Adolf Hitler đã giải thích cách thiết kế cờ GWP (nguồn 1). Hitler có ý gì khi nói rằng nó "phù hợp với phong trào của chúng ta một cách đáng ngưỡng mộ"?

A4: Hitler lập luận (nguồn 8) rằng lá cờ chữ vạn "phù hợp với phong trào của chúng ta một cách đáng ngưỡng mộ, vừa mới vừa trẻ". Ông nói thêm rằng lá cờ "giống như một cái gì đó giống như một ngọn đuốc rực lửa".

Q5: Nguồn nghiên cứu 6. Giải thích tại sao chúng ta biết rằng bức ảnh được chụp vào nửa cuối năm 1920?

A5: Bức ảnh cho thấy các thành viên GWP đeo băng tay hình chữ vạn. Theo Hitler (nguồn 8), biểu tượng chữ vạn được thiết kế vào mùa hè năm 1920 và do đó bức ảnh phải được chụp vào nửa cuối năm đó.

Q6: Sử dụng thông tin trong nguồn 9 để giải thích cuộc họp của nguồn 10.

A6: GWP rất thù địch với người Do Thái. Trong nguồn 9, nó tuyên bố rằng người Do Thái đã tham gia vào "một âm mưu bí mật của thế giới" và sở hữu một tỷ lệ lớn ngành công nghiệp của Đức. Nguồn 10 cho thấy một con bạch tuộc Do Thái nắm quyền kiểm soát các "thương nhân Đức nhỏ".

Q7: Chọn các đoạn văn từ ít nhất hai nguồn khác nhau giúp giải thích lý do tại sao Hitler trở thành lãnh đạo của Đảng Công nhân Đức.

A7: Nguồn 5 chỉ ra rằng Hitler đã giúp soạn thảo và xuất bản cái gọi là Chương trình Đảng 25 Điểm. Ông cũng được giao phụ trách tuyên truyền của đảng. Hitler cũng trở thành diễn giả chính của GWP (nguồn 12). Đại úy Truman Smith (nguồn 13) tuyên bố rằng Hitler là "lực lượng thống trị trong phong trào, và tính cách của người đàn ông này chắc chắn là một trong những yếu tố quan trọng nhất góp phần vào thành công của nó".


Adolf Hitler và Đảng Công nhân Đức (Bình luận) - Lịch sử

Đảng Công nhân Đức & # 8217, còn được gọi là DAP, là tiền thân của Đảng & # 8220Nazi & # 8221 (NSDAP) của Đức. Nó được thành lập tại Furstenfelder Hof, là một khách sạn nằm ở Munich. Anton Drexler, người từng là thành viên của Hiệp hội Thule, đã thành lập DAP. Nhóm được phát triển và phân nhánh từ Ủy ban Công nhân Tự do & # 8217, là một nhóm khác do Drexler lãnh đạo và thành lập.

Giới thiệu về DAP và các thành viên của nó

Trong số các thành viên đầu tiên của DAP có các đồng nghiệp của Drexler & # 8217 đến từ kho đường sắt ở Munich. Drexler được thúc đẩy tổ chức DAP bởi Tiến sĩ Paul Tafel, cũng là người cố vấn của ông. Tafel là thủ lĩnh của Liên minh Liên Đức, và là thành viên của Hội Thule. Mục tiêu chính của ông là tạo ra một nhóm liên lạc với những người theo chủ nghĩa dân tộc và quần chúng, vốn không được thực hiện bởi các đảng trung lưu. Ban đầu, nhóm chỉ có 40 thành viên.

Karl Harrer gia nhập DAP vào ngày 24 tháng 3 năm 1919. Ông cũng là thành viên của Hội Thule, đồng thời là một nhà báo thể thao phát đạt. Anh ấy muốn tăng ảnh hưởng của nhóm đối với các hoạt động của DAP. Cuối cùng, nhóm được đổi tên thành & # 8220Political worker & # 8217 Circle, ”và chỉ có một vài thành viên trong nhóm này. Hơn nữa, các cuộc họp của các thành viên được tổ chức tại các nhà bia địa phương ở Munich.

Tiến trình của DAP

Adolf Hitler là một cựu hạ sĩ từng phục vụ trong quân đội Đức, và ông ta được giao nhiệm vụ do thám một trong những cuộc họp của DAP. Buổi tụ họp được tổ chức tại một quán bia vào ngày 12 tháng 9 năm 1919. Khi đến nơi đó, ông đã bị bắt gặp đang có một cuộc thảo luận bạo lực với một trong những vị khách. Sau sự việc này, Drexler vô cùng ngạc nhiên với kỹ năng hùng biện tuyệt vời do Hitler thể hiện. Cuối cùng, Hitler được mời trở thành khách mời trong bữa tiệc, và ông ta rời quân đội khi gia nhập DAP.

Trong thời gian đó, bất kỳ ai cũng có thể trở thành thành viên ngay cả khi không được cấp thẻ hoặc số. Chỉ đến năm 1920, khi có sự ban hành về số lượng, và Hitler mới được chỉ định số thành viên là 555. Trên thực tế, chỉ có 55 thành viên của đảng, bao gồm cả Hitler. Anh ấy cũng tuyên bố rằng anh ấy là thành viên thứ 7 của nhóm và điều đó sẽ mang lại cho anh ấy danh hiệu là thành viên sáng lập, tuy nhiên khái niệm này đã bị bác bỏ. Chỉ vì tác phẩm gốc của anh ấy có tên Mein Kampf mà anh ấy đã nhận được thẻ thành viên của nhóm & # 8217s được dán nhãn số 7. Hơn nữa, bài phát biểu rất ấn tượng của anh ấy đã được phát biểu tại một trong những cuộc họp của đảng & # 8217s đã cho anh ấy cơ hội vươn lên nổi tiếng và khiến anh trở thành một nhân vật nổi bật trong nhóm.

Tăng trưởng và Phân nhánh ra khỏi Nhóm

Một số đảng viên đã được soi sáng bởi niềm tin chính trị của Hitler, và nhiều cá nhân đã quyết định tham gia nhóm. Năm 1920, Đảng Công nhân Đức & # 8217 được thành lập và đó là một thuật ngữ vay mượn từ một đảng khác của Áo khá phổ biến vào thời điểm đó. Tuy nhiên, Hitler muốn có tên & # 8220 Đảng Cách mạng Xã hội, & # 8221 nhưng Rudolf Jung đã khuyến khích ông ta coi NSDAP như một cái tên tốt hơn cho đảng.


Đảng Công nhân Đức

Đảng Công nhân Đức tin rằng họ là những người vượt trội hơn so với các dân tộc của tất cả các quốc gia khác và mọi nỗ lực cá nhân đều phải được thực hiện vì sự phát triển của Nhà nước Đức. Đức tổn thất trong Chiến tranh thế giới thứ nhất dẫn đến Hiệp ước Hòa bình Versailles, tạo ra những khó khăn to lớn về kinh tế và xã hội đối với nước Đức. Đức đã phải bồi thường cho các Chính phủ Đồng minh và Liên kết tham gia vào Chiến tranh thế giới thứ nhất. Kết quả là, Adolf Hitler dần bắt tay vào việc lên nắm quyền ở Đức, thành lập Đảng Công nhân Đức Quốc gia Xã hội Chủ nghĩa.

Là một phần của điều khoản đầu hàng trong Thế chiến thứ nhất, Đức buộc phải ký Hiệp ước Hòa bình Versailles, theo đó Đức phải chịu trách nhiệm về cuộc chiến. Đất nước bị phá sản, hàng triệu người Đức không có việc làm và lương thực, và đất nước rơi vào tuyệt vọng và hỗn loạn. Adolf Hitlers lên nắm quyền bắt đầu trong thời kỳ kinh tế và xã hội rất khó khăn này. Vào mùa thu năm 1919, Hitler bắt đầu tham gia các cuộc họp của một nhóm dân tộc chủ nghĩa nhỏ gọi là Đảng Công nhân Đức. Hitler nhanh chóng nắm quyền kiểm soát nhóm và đổi tên thành Đảng Công nhân Đức Quốc gia Xã hội Chủ nghĩa.

Nhóm này sau đó được gọi là Đảng Quốc xã. Đức Quốc xã kêu gọi sự hợp nhất thành một quốc gia của tất cả người Đức. Họ yêu cầu các công dân không phải là người gốc Đức hoặc theo tôn giáo Do Thái phải bị tước quyền công dân Đức và cũng kêu gọi hủy bỏ Hiệp ước Hòa bình Versailles. Những đòi hỏi này là nguyên nhân chính để Đảng Quốc xã soạn tài liệu Chương trình của Đảng Công nhân Quốc gia Xã hội Chủ nghĩa Đức vào năm 1920. Hitler đổ lỗi cho người Do Thái về những tệ nạn trên thế giới. Ông tin rằng một nền dân chủ sẽ dẫn đến chủ nghĩa cộng sản.

Do đó, trong mắt Hitlers, chế độ độc tài là cách duy nhất để cứu nước Đức khỏi các mối đe dọa của chủ nghĩa cộng sản và phản quốc của người Do Thái. Chương trình của Đảng Công nhân Đức Quốc gia xã hội chủ nghĩa là công cụ để Đức Quốc xã thuyết phục người dân Đức đưa Hitler lên nắm quyền. Một trong những tài liệu nêu rõ, Chúng tôi yêu cầu sự liên kết của tất cả những người Đức trong một nước Đức vĩ đại trên cơ sở nguyên tắc quyền tự quyết của tất cả các dân tộc. 1 Điểm này giải thích rõ đề xuất của Đức Quốc xã rằng nước Đức sẽ chỉ bao gồm các công dân Đức và đồng thời, những công dân này sẽ thể hiện tối đa quyền tự quyết của mình đối với nước Đức.

Điểm hai của tài liệu tuyên bố, Chúng tôi yêu cầu người dân Đức có các quyền bình đẳng như các quốc gia khác và Hiệp ước Hòa bình Versailles sẽ bị bãi bỏ. 2 Đảng Công nhân Đức Quốc gia xã hội chủ nghĩa muốn xóa bỏ hiệp ước hòa bình vì hiệp ước quy định Đức phải chịu trách nhiệm về Thế chiến thứ nhất. Đức không muốn bồi thường hàng triệu đô la cho các quốc gia khác tham gia vào Chiến tranh thế giới thứ nhất. Điểm bốn của tài liệu dẫn chứng, Chỉ những ai là đồng hương mới được trở thành công dân. Chỉ những ai mang trong mình dòng máu Đức, không phân biệt tín ngưỡng mới có thể là đồng hương của chúng ta.

Do đó, không người Do Thái nào có thể là đồng hương. Điều này tương tự như điểm một của tài liệu khi thể hiện rằng chỉ những người 100% là người Đức mới được phép nhập quốc tịch. Do đó, bất kỳ người không phải là người Đức hoặc người Do Thái đều bị từ chối quyền công dân. Điểm năm của tài liệu nêu rõ, Những người không phải là công dân phải sống ở Đức với tư cách là người nước ngoài và phải tuân theo luật của người nước ngoài. 4 Điểm này giải thích rằng những người không phải là công dân của Đức sẽ được coi là người nước ngoài trong nước, miễn là họ không thuộc tôn giáo Do Thái.

Điểm thứ bảy của tài liệu tuyên bố, Chúng tôi yêu cầu Nhà nước trên hết phải cam kết đảm bảo rằng mọi công dân sẽ có khả năng sống tốt và kiếm kế sinh nhai. Nếu không thể nuôi sống toàn bộ dân cư, thì người ngoài hành tinh phải bị trục xuất khỏi Đế quốc. 5 Tuy nhiên, nếu kế hoạch này không thực hiện được, những người sống ở Đức với tư cách là người nước ngoài hoặc người nước ngoài sẽ được yêu cầu rời khỏi đất nước. Điểm tám của tài liệu trích dẫn, Bất kỳ cuộc nhập cư nào nữa của những người không phải là người Đức đều phải được ngăn chặn. Chúng tôi yêu cầu tất cả những người không phải là người Đức đã vào Đức kể từ ngày 2 tháng 8 năm 1914, phải rời khỏi Đế chế ngay lập tức.

Bất kỳ cuộc nhập cư nào của người nước ngoài sau ngày đó đều phải được yêu cầu rời khỏi Đức ngay lập tức. Điểm mười của văn bản nêu rõ, nhiệm vụ đầu tiên của mỗi công dân phải là lao động trí óc hoặc thể chất. Không một cá nhân nào được làm bất kỳ công việc nào xúc phạm đến lợi ích của cộng đồng để mang lại lợi ích cho tất cả mọi người. 7 Rõ ràng là không có người Do Thái nào được phép nhập quốc tịch Đức theo tài liệu. Dưới sự cai trị của Đảng Công nhân Đức Quốc gia Xã hội Chủ nghĩa, Xã hội Đức sẽ được quản lý theo những điểm này. Hiệu quả tức thì của Chương trình của Đảng Công nhân Quốc gia Xã hội Chủ nghĩa Đức là Adolf Hitlers lên nắm quyền.

Vào năm 1924, Đức đã chứng minh những dấu hiệu phục hồi sau Chiến tranh thế giới thứ nhất. Phần lớn người dân có công việc, nhà cửa, thức ăn và hy vọng lớn cho tương lai. Giờ đây khi đất nước đang tái thiết, Hitler bắt đầu kiểm soát một cách chậm rãi và cẩn thận. Năm 1925, ông thành lập một đội bảo vệ ưu tú của đảng, Schutzstaffel, được gọi là SS. Trong vòng bốn đến năm năm, ông đã giành được những người ủng hộ ở các thị trấn nhỏ và các liên đoàn lao động. Năm 1930, cuộc Đại suy thoái trên toàn thế giới xảy ra ở Đức. Một lần nữa, tất cả những người sống ở Đức phải đối mặt với nạn thất nghiệp và đói kém. Đất nước hoàn toàn hỗn loạn.

Cuộc khủng hoảng này đã mở ra cánh cửa cho Hitler giành được chế độ độc tài trên nước Đức. Không có gì tốt cho người dân Đức. Tất cả hy vọng đã mất. Adolf Hitler đã vận động tranh cử dữ dội ở các thị trấn trên khắp nước Đức. Ông hứa với quần chúng rằng đất nước của họ sẽ thịnh hành, công ăn việc làm và lương thực sẽ dồi dào. Người dân Đức tin tưởng vào Hitler vì họ đang khao khát được cứu rỗi. Ngày 30 tháng 1 năm 1933, Hitler được phong là Thủ tướng Đức. Đến mùa hè năm 1933, Hitler tuyên bố mình là nhà độc tài của Đức. Vào tháng 4 năm 1933, Hitler đã thành lập Gestapo, Cảnh sát Quốc gia Bí mật.

Gestapo chịu trách nhiệm nghiên cứu lịch sử của các công dân Đức. Nếu Gestapo phát hiện ra rằng một công dân theo đạo Do Thái hoặc không chứa một trăm phần trăm dòng máu Đức, họ sẽ bị đưa đến một trong những trại tập trung khác nhau nằm trên khắp nước Đức. Hitler đã tạo ra các trại tập trung để giết tất cả những người theo đạo Do Thái và những người không phải là người gốc Đức. SS đã quản lý việc giết những người này trong trại bằng cách đặt họ vào phòng hơi ngạt. Hitler tin rằng những người mà ông ta sát hại là một nhóm thấp kém, những người sẽ chỉ tạo ra cái ác trên thế giới.

Ông đã nói đến việc thiết lập nước Đức trở thành cường quốc hàng đầu thế giới bằng cách loại bỏ nhóm người kém cỏi này. Từ năm 1933 trở đi, Hitler chuẩn bị cho nước Đức tham chiến. Năm 1936, quân Đức xâm lược Pháp và cuối cùng đã giành được lãnh thổ này. Năm 1938, quân Đức xâm lược Áo. Áo sau đó trở thành một phần của Đức. Sau mỗi lần thành công, Hitler lên kế hoạch cho một cuộc xâm lược mới. Ông nắm quyền kiểm soát phần còn lại của Tiệp Khắc vào tháng 3 năm 1939. Ngày 1 tháng 9 năm 1939, Đức xâm lược Ba Lan. Anh và Pháp tuyên chiến với Đức hai ngày sau đó. Vào mùa xuân năm 1940, quân đội Đức đã chinh phục Đan Mạch, Luxembourg, Na Uy, Hà Lan và

Nước Bỉ. Đây là thời điểm bắt đầu Chiến tranh thế giới thứ hai. Tháng 6 năm 1941, Đức xâm lược Liên Xô. Đây là một sai lầm lớn của Hitlers. Chẳng bao lâu nữa, sự cai trị của đảng Quốc xã của ông đối với nước Đức sẽ sụp đổ. Liên Xô quét sạch quân đội Đức. Trận thua này của Đức là một bước ngoặt lớn trong Thế chiến thứ hai. Trong khi đế chế của mình tồn tại, Adolf Hitler đã chỉ đạo các quan chức SS, Gestapo và Đức Quốc xã trong 12 năm dài tàn bạo. Hơn sáu triệu người Do Thái đã bị sát hại. Đó là 2/3 dân số Do Thái ở Châu Âu. Anh ta cũng đã giết hơn một triệu người không mang dòng máu Đức.

Kể từ năm 1938, quân kháng chiến Đức đã cố gắng giết Hitler và lật đổ Đức Quốc xã. Năm 1945, Hitler trở thành một kẻ hư hỏng. Vào ngày 30 tháng 4 năm 1945, Adolf Hitler tự sát, điều này đã đặt dấu chấm hết cho sự cai trị của Đảng Công nhân Quốc gia Xã hội Chủ nghĩa Đức đối với nước Đức. Mặc dù Chương trình của Đảng Công nhân Đức Quốc gia Xã hội Chủ nghĩa dường như là để cải thiện Nhà nước Đức, nhưng rõ ràng là không phải. Tài liệu này chỉ đơn giản là một phương tiện để Hitler giành quyền kiểm soát nước Đức. Việc ông lên nắm quyền đã hủy hoại cuộc sống của cả những người Đức và không phải người Đức và cho đến ngày nay, vẫn có ảnh hưởng to lớn đối với nhiều người.

Để xuất tham chiếu đến bài viết này, vui lòng chọn kiểu tham chiếu bên dưới:


Hitler có phải là người theo chủ nghĩa xã hội không?

Vào những năm 1800, sự sụp đổ của Chế độ phong kiến ​​đang được tiến hành. Người Mỹ đã giành được độc lập từ Britan, Cuộc cách mạng Pháp đã làm rung chuyển ngôi vị quyền lực ở Tây Âu. Ấn Độ bắt đầu cuộc chiến giành độc lập của họ vào những năm 1850. Điều này đã mở đường cho những ý tưởng mới. Đi vào chủ nghĩa xã hội.

Các nhà cách mạng Pháp chủ yếu là Maxamillian Robspierre có thể được coi là một kiểu xã hội chủ nghĩa ủng hộ. Bất chấp cuộc cách mạng của ông kết thúc trong máu lửa, Thông điệp xã hội chủ nghĩa về quyền của người lao động vẫn được yêu cầu khi chúng ta bước sang thế kỷ. Nhập Marx và Engles.

Vào giữa những năm 1800, Karl Marx đã nêu rõ chủ nghĩa Marx và vai trò quá độ của chủ nghĩa xã hội sẽ dẫn đến kết quả cuối cùng là cộng sản không tưởng. Điều này đã thúc đẩy các phong trào xã hội chủ nghĩa lan rộng khắp châu Âu và châu Á. Vào Đảng công nhân Đức.

Đảng công nhân Đức là tiền thân của đảng Quốc xã. Không phải theo chủ nghĩa xã hội chủ nghĩa hay cộng sản đến mức chống tư bản, đảng cuối cùng đã bị Adolf Hitler tiếp quản một phần lãnh đạo của phe phản động. Cũng trong thời gian đó, hợp nhất với một tổ chức bán quân sự tên là Freikorps, tổ chức này phần lớn chống cộng sản và có nhiều điểm chung với quan điểm của Hitlers về một siêu cường của Đức. Nhập Hitlers lên nắm quyền và đảng Quốc xã của yhe.

Sau khi Thế chiến 1 kết thúc, châu Âu (đặc biệt là Đức) tan rã. Hitler đã có thể khai thác động lực của phong trào xã hội chủ nghĩa vào thời điểm mà người dân Đức đang sống trong cảnh khốn cùng. Ông lấy danh nghĩa Chủ nghĩa Xã hội Quốc gia để phổ biến phong trào của mình. Tuy nhiên, khía cạnh "Quốc gia" của "Chủ nghĩa xã hội quốc gia" đã không bị bỏ qua. Thay cho nền công nghiệp nhà nước, ông ủng hộ nền công nghiệp tư nhân sẽ thúc đẩy cỗ máy chiến tranh của Đức theo nghĩa gần như "tư bản thân hữu". Bị cưỡng chế bởi bàn tay chuyên chế nặng nề của nhà nước.

Tóm lại, Chủ nghĩa Quốc xã, không phải là chủ nghĩa xã hội về bản chất. Đó là một hệ thống chính trị được hình thành khác xảy ra dưới sự trỗi dậy của chế độ phong kiến ​​châu Âu. Quan niệm sai lầm về "xã hội chủ nghĩa" rõ ràng xuất phát từ cái tên nhưng cũng xuất phát từ ý tưởng sai lầm rằng Hitler tin rằng sở hữu nhà nước là một hình thức của chủ nghĩa Mác.


Hitler đã lật đổ nền Cộng hòa Đức như thế nào? Nó có thể xảy ra một lần nữa?

Sự nổi lên của Adolf Hitler và Đảng Công nhân Đức Quốc gia Xã hội chủ nghĩa & # 8217 (Đảng Quốc xã) có liên quan đến nhiều yếu tố. Sự kết hợp của suy thoái kinh tế xảy ra vào năm 1930, sự nhục nhã của thất bại trong Thế chiến thứ nhất và những khoản bồi thường chiến tranh khổng lồ dành cho Đồng minh trong Thế chiến I đã tạo nên một thời gian ảm đạm ở Đức.

Mặc dù nền kinh tế tồi tệ trên khắp thế giới, nhưng người Đức tin rằng tỷ lệ thất nghiệp cao và sự tuyệt vọng liên quan đến nó là lỗi của Cộng hòa Weimar đã nắm quyền từ năm 1918 đến năm 1933. Gần hai triệu thanh niên đầy triển vọng của Đức đã thiệt mạng trong Thế chiến thứ nhất. và hơn bốn triệu người bị thương về nhà. Tình trạng thiếu lương thực trầm trọng do các cuộc phong tỏa của quân Đồng minh đã gây ra tình trạng suy dinh dưỡng và chết đói, đặc biệt là ở trẻ em và người già.

Quân đội Đức nuôi người nghèo, Berlin, 1931. Ảnh: Bundesarchiv, Bild 183-T0706-501 / CC-BY-SA 3.0

Hoàng đế Friedrich Wilhelm Viktor Albert von Hohenzollern, cháu trai của Nữ hoàng Victoria của Anh, trở thành Hoàng đế vào năm 1888 và nhanh chóng khẳng định mình là một người cai trị kém hiệu quả, người dễ bộc phát cảm xúc, xúc phạm các quốc gia khác trong quá trình này.

Đến năm 1914, ông đã không còn liên hệ với chính trị thế giới và tin rằng ông sẽ có được sự ủng hộ của những người anh em họ Anh và các nước Đồng minh khác khi Đức vua Áo Franz Ferdinand bị ám sát vào năm 1914. Đến năm 1918, ông buộc phải thoái vị do công luận. và quân đội mất niềm tin vào khả năng lãnh đạo của ông. Đức được tiếp quản bởi quân đội dưới sự chỉ huy của Tướng Paul von Hindenburg và Tướng Erich Ludendorff.

Các vấn đề và bạo lực ngày càng gia tăng giữa các đảng tự do và bảo thủ đã khiến Heinrich Brüning, người trở thành Thủ tướng vào năm 1930, phải cắt giảm sâu các chương trình xã hội, làm tổn thương người nghèo nhiều hơn và khiến nhiều công chúng tức giận. Bất ổn xã hội và chính trị đã tạo cho một thanh niên người Áo, người đổ lỗi cho Wilhelm II về thất bại của Đức, có tiếng nói trong chính trị, và một khi Adolf Hitler đặt chân vào cửa, ông ta đã thay đổi thế giới.

Wilhelm II và Winston Churchill trong một cuộc diễn tập quân sự mùa thu gần Breslau, Silesia (Wrocław, Ba Lan) vào năm 1906

Sau Thế chiến thứ nhất, Paul von Hindenburg đã tuyên bố rằng Đức là nạn nhân của những âm mưu của Cộng sản và Do Thái, do đó gieo mầm cho Holocaust. Hitler, một nhà hùng biện quyền lực, đã tìm thấy một điều sau đây khi ông ta hứa sẽ đưa nước Đức trở lại giai đoạn của các cường quốc trên thế giới.

Ông đã sử dụng rộng rãi tuyên truyền, khiến người dân Đức tin rằng những người Cộng sản đang có ý định chiếm nước Đức và những công dân Do Thái trên thế giới đang âm mưu chống lại Đức, sử dụng những lời nói dối này để thúc đẩy một phong trào của chủ nghĩa biệt lập.

Những người cộng sản bị tấn công cụ thể, và ông đã cổ xúy ý tưởng rằng họ đang phá hủy chính nền tảng của xã hội Đức. Joseph Goebbels, Bộ trưởng Bộ Tuyên truyền của Hitler, thậm chí còn đề xuất xây một bức tường để ngăn những kẻ xấu xa khỏi nước Đức.

Goebbels phát biểu tại một cuộc mít tinh chính trị (1932). Ảnh: Bundesarchiv, Bild 119-2406-01 / CC-BY-SA 3.0

Các cuộc bầu cử đã trở thành một trò hề khi đảng Quốc gia Xã hội chủ nghĩa sử dụng sự đe dọa, dối trá và vũ lực để gây ảnh hưởng đến cử tri. Hitler đã đè bẹp tất cả những đối thủ có tư duy tự do cùng với bất kỳ tác giả, trí thức, doanh nhân và nghệ sĩ nào có quan điểm khác nhau có thể nhìn thấy cơn bão đang bùng phát. Hitler đã tạo ra nhiều lời nói dối đến nỗi chính ông ta cũng bắt đầu tin chúng.

Ông ta kiểm soát báo chí và loại bỏ bất cứ ai dám viết ra sự thật. Các nhà công nghiệp Đức, từng rất phấn khích khi có một người chống cộng cầm quyền, dần dần nhận ra sai lầm mà họ đã mắc phải và bắt đầu chống lại ông ta. Điều này đã tạo nên Đêm của những con dao dài diễn ra trong ba ngày vào năm 1934.

Hitler có nhiều đối thủ trong đảng của mình, cũng như bất kỳ đối thủ nào khác mà ông ta coi là nguy hiểm đối với chế độ của mình, bị ám sát bởi lực lượng SS Stormtroopers của ông ta để đảm bảo rằng sẽ không có cuộc nổi dậy chính trị nào trong tương lai. Người ta tin rằng có tới sáu trăm nạn nhân của cuộc thanh trừng.

Kurt Daluege, cảnh sát trưởng Heinrich Himmler, người đứng đầu SS và Ernst Röhm, người đứng đầu Stormtroopers. Ảnh: Bundesarchiv, Bild 102-14886 / CC-BY-SA 3.0.

Hai cuốn sách phi đảng phái rất được hoan nghênh đã được xuất bản gần đây bởi các tác giả có uy tín trong lĩnh vực dân chủ và lịch sử.

Benjamin Carter Hett gần đây đã xuất bản SỰ CHẾT CỦA CHỦ NGHĨA DÂN CHỦ Sự trỗi dậy lên quyền lực của Hitler và sự sụp đổ của Cộng hòa Weimar với Henry Holt and Company, một bản tường thuật lịch sử được viết cẩn thận về thời kỳ Hitler lên nắm quyền và cách nhận ra sự trỗi dậy của chủ nghĩa phát xít.

Daniel Ziblatt và Steven Levitsky, cả hai nhà khoa học chính trị, đã xuất bản một tiêu đề cùng dòng, với Random House, Các nền dân chủ chết như thế nào, một tường thuật lịch sử trung thực về cách các nhà độc tài lên nắm quyền một cách hợp pháp.


Những người bảo thủ cấp tiến lo sợ điều gì trong việc giảng dạy lịch sử? | BÌNH LUẬN

Những người bảo thủ từ lâu đã coi thường “sự truyền dạy của cánh tả trong các trường học của chúng tôi”, một cáo buộc khiến cựu Tổng thống Donald Trump phải tạo ra một “chương trình giảng dạy thân Mỹ” - Ủy ban năm 1776. Các nhóm như Turning Point USA từ lâu đã nhắm mục tiêu các giáo sư được cho là “cổ vũ các giá trị chống Mỹ và tuyên truyền cánh tả trong lớp học” - tôi đoán là các giáo sư lịch sử như tôi. Nhưng điều mà tôi và các đồng nghiệp thực sự giảng dạy trong lớp học là gì?

Trong các khóa học lịch sử châu Âu hiện đại của tôi, sinh viên tìm hiểu về sự nổi lên của Benito Mussolini: Rằng sau cuộc Tháng Ba ở Rome vào tháng 10 năm 1922, Vua Victor Emmanuel III đã yêu cầu Mussolini, lãnh đạo của Đảng Phát xít Quốc gia còn nhỏ của Ý, thành lập một chính phủ mới. . Rằng ông đã thuyết phục cơ quan lập pháp trao cho ông quyền cai trị bằng sắc lệnh trong một năm để khôi phục trật tự và chấm dứt mối đe dọa xã hội chủ nghĩa trong nước. Điều đó, nhờ sự kiểm soát của ông đối với các tờ báo phát xít và lực lượng dân quân đáng sợ của ông, những người Phát xít, trong liên minh với các đảng khác, đã giành được đa số đè bẹp trong cuộc bầu cử năm 1924. Đa số này được bổ sung bởi Luật Acerbo năm 1923, trong đó tuyên bố rằng đảng với tỷ lệ phiếu bầu lớn nhất sẽ tự động nhận được hai phần ba số ghế trong Hạ viện. Do đó, Mussolini lên nắm quyền theo cách hợp pháp, bị che phủ bởi mối đe dọa bạo lực. Sau khi nắm quyền, Mussolini đã sử dụng quyền kiểm soát của mình đối với các cơ quan lập pháp của Ý để chấm dứt nền dân chủ một cách hợp pháp.

Họ biết rằng Adolf Hitler, sau khi sự kiện Beer Hall Putsch thất bại vào năm 1923, đã ngồi tù rất ít thời gian, nhờ một thẩm phán thông cảm. Sau đó, ông dành thời gian của mình, xây dựng các cơ cấu của đảng Quốc xã. Sự tuyệt vọng của cuộc Đại suy thoái, cùng với các cuộc đụng độ bạo lực giữa cánh hữu và cánh tả ở Đức, đã mở đường cho sự trỗi dậy của đảng Quốc xã. Hitler, giống như Mussolini, lên nắm quyền hợp pháp khi Tổng thống Paul von Hindenburg mời ông ta đảm nhận chức vụ thủ tướng vào tháng 1 năm 1933. Các nhân viên và gia đình của Hindenburg tin rằng họ sẽ có thể kiểm soát được Hitler, đồng thời được hưởng sự hỗ trợ từ cơ sở cuồng tín của hắn. Cũng giống như Mussolini, Hitler đã sử dụng các biện pháp pháp lý có sẵn cho mình - bao gồm Điều 48, cho phép Tổng thống Đức cai trị bằng sắc lệnh trong thời kỳ rối loạn dân sự - để chấm dứt các thể chế dân chủ khi ông ta lên nắm quyền.

Khi những người thuộc phe cánh hữu phàn nàn về cách các giáo sư “cánh tả” tẩy não sinh viên của họ bằng những ý tưởng “xã hội chủ nghĩa” và thông qua luật cấm giảng dạy lý thuyết chủng tộc phê phán, tôi tự hỏi những cuộc đấu tranh này để kiểm soát việc nghiên cứu lịch sử sẽ đi đến đâu. Tôi ngạc nhiên với ý tưởng rằng chúng tôi “truyền dạy” cho học sinh của mình. Trong khi chắc chắn có những trường hợp ngoại lệ, hầu hết chúng tôi đều giới thiệu cho học sinh những sự thật của lịch sử. Chúng tôi yêu cầu họ đọc các tài liệu nguồn chính và phân tích lịch sử, chúng tôi đào tạo họ để giải thích các tài liệu và sự kiện, và chúng tôi khuyến khích học sinh nêu ra những ý tưởng này trong các cuộc thảo luận trên lớp.

Học sinh thật thông minh. Nếu đôi khi họ phát triển các ý kiến ​​mới do kết quả của các lớp học lịch sử của họ, thì đó không phải là do chúng tôi thúc đẩy họ theo một hướng cụ thể. Học sinh hoàn toàn có khả năng đọc một bài diễn văn khoa trương về chủ nghĩa dân tộc của Mussolini và nghe những tiếng vang trong diễn ngôn chính trị hiện đại. Những sinh viên nhận thức được những nỗ lực ở Georgia và các nơi khác nhằm hạn chế bỏ phiếu và cho phép các cơ quan lập pháp tiểu bang lật ngược kết quả bầu cử mà họ không thích có thể kết nối những thay đổi đó với sự siết chặt của các đảng độc tài trong những năm 1920 và 1930. Và tôi không nghi ngờ gì rằng khi chúng ta học Beer Hall Putsch vào lần tới khi tôi dạy lớp của mình về nước Đức của Hitler, học sinh sẽ muốn nói về cuộc bạo động ở Capitol ngày 6 tháng 1 và tự hỏi về những tác động lâu dài của nó. Họ sẽ đặt câu hỏi về những nỗ lực liên tục của GOP để minh oan cho lịch sử đó và bác bỏ nhãn hiệu “nổi dậy”.

Các chính trị gia bảo thủ cấp tiến muốn hạn chế khả năng giáo viên nói về chủ nghĩa phân biệt chủng tộc cấu trúc bởi vì nó có thể khiến con trai và con gái của họ đặt câu hỏi về chủ nghĩa phân biệt chủng tộc vẫn còn tồn tại ở Hoa Kỳ. sự thật khiến họ quá khó chịu?

Lịch sử không lặp lại, nhưng chúng ta chắc chắn có thể học hỏi từ quá khứ. Nó cung cấp cho chúng ta những chìa khóa để hiểu được hiện tại và tương lai của chúng ta. Chúng ta cần kêu gọi các chính trị gia cố gắng kiểm soát lịch sử mà chúng ta dạy để che đậy sự thiếu cam kết của chính họ đối với các thể chế dân chủ. Họ có thể muốn tự hỏi bản thân tại sao họ sợ những kết luận mà những người nghiên cứu quá khứ có thể rút ra.


Đảng Quốc xã: Bối cảnh & Tổng quan

Đảng Công nhân Đức Quốc gia Xã hội Chủ nghĩa & # 39 (NSDAP), thường được gọi là Đảng Quốc xã, là một đảng chính trị ở Đức từ năm 1920 đến năm 1945.

Nguồn gốc trong Đảng Công nhân Đức & # 39

Đảng Công nhân & rsquo Quốc gia xã hội chủ nghĩa Đức (tiếng Đức: Nationalsozialistische Deutsche Arbeiterpartei & ndash viết tắt NSDAP), thường được gọi là Đảng Quốc xã, là một đảng chính trị cực hữu ở Đức hoạt động từ năm 1920 đến năm 1945, đã tạo ra và ủng hộ hệ tư tưởng của Chủ nghĩa xã hội quốc gia.

Năm 1919, Anton Drexler, Gottfried Feder và Dietrich Eckart thành lập Đảng Công nhân & rsquos Đức (GPW) ở Munich. Drexler, một người Đức theo chủ nghĩa dân tộc cuồng nhiệt, là một thợ khóa, từng là thành viên của Đảng quân phiệt Tổ quốc trong Thế chiến thứ nhất và đã phản đối gay gắt hiệp định đình chiến vào tháng 11 năm 1918 và các cuộc cách mạng sau đó. Drexler theo quan điểm của những người theo chủ nghĩa dân tộc chủ nghĩa thời đó, chẳng hạn như phản đối Hiệp ước Versailles, có quan điểm bài Do Thái, chống chủ nghĩa quân chủ và chống chủ nghĩa Mác, cũng như tin tưởng vào tính ưu việt của người Đức mà họ tuyên bố là một phần của Cuộc đua Aryan & ldquomaster & ldquo (Herrenvolk). Ông cũng tin rằng chủ nghĩa tư bản quốc tế do người Do Thái thống trị và tố cáo các nhà tư bản trục lợi chiến tranh trong Thế chiến thứ nhất. các lớp học. Drexler nhấn mạnh sự cần thiết phải tổng hợp v & oumllkisch chủ nghĩa dân tộc với một hình thức chủ nghĩa xã hội kinh tế để tạo ra một phong trào công nhân & rsquo theo định hướng dân tộc chủ nghĩa dân tộc có thể thách thức sự trỗi dậy của Chủ nghĩa cộng sản và chính trị quốc tế

Quân đội Đức lo lắng rằng đây là một nhóm cách mạng cánh tả và đã cử Adolf Hitler, một trong những sĩ quan giáo dục của họ, để do thám tổ chức này. Hitler phát hiện ra rằng các ý tưởng chính trị của đảng & rsquos tương tự như ý tưởng chính trị của đảng & ndash mà ông ta tán thành với chủ nghĩa dân tộc và bài Do Thái của Drexler & rsquos và rất ấn tượng với cách tổ chức đảng. Mặc dù ở đó với tư cách là một điệp viên, Hitler không thể kiềm chế bản thân khi một thành viên đưa ra quan điểm mà ông không đồng ý, và ông đã đứng lên và phát biểu say mê về chủ đề này.

Drexler rất ấn tượng với khả năng hùng biện của Hitler & lsquos và mời ông ta tham gia bữa tiệc. Lúc đầu, Hitler rất miễn cưỡng, nhưng được sĩ quan chỉ huy của ông ta, Đại úy Karl Mayr thúc giục, ông ta đồng ý. Anh ta chỉ là người thứ 54 tham gia Đảng Công nhân & rsquos Đức. Hitler ngay lập tức được đề nghị tham gia ủy ban điều hành và sau đó được bổ nhiệm làm giám đốc tuyên truyền của đảng & rsquos.


Thẻ thành viên của Hitler trong DAP (sau này là NSDAP)

Trong vài tuần tiếp theo, Hitler đã đưa một số thành viên trong quân đội của mình vào đảng, bao gồm một trong những sĩ quan chỉ huy của ông ta, Đại úy Ernst R & oumlhm. Sự xuất hiện của R & oumlhm là một bước phát triển quan trọng khi anh ta có quyền truy cập vào quỹ chính trị quân đội và có thể chuyển một số tiền vào GWP. Các thành viên ban đầu khác bao gồm các nhà lãnh đạo tương lai của Đức Quốc xã Rudolf Hess, Hans Frank và Alfred Rosenberg.

Adolf Hitler thường là diễn giả chính trong các cuộc họp đảng và chính trong thời kỳ này, ông đã phát triển các kỹ thuật tạo nên một nhà hùng biện thuyết phục. Danh tiếng của ông ngày càng lớn và rõ ràng ông là lý do chính khiến mọi người gia nhập đảng. Điều này đã mang lại cho Hitler quyền lực to lớn trong tổ chức vì họ biết rằng họ không thể để mất ông ta.

Đảng có tên mới

Vào tháng 4 năm 1920, Hitler chủ trương rằng đảng này nên đổi tên thành Đảng Công nhân Quốc gia Xã hội Chủ nghĩa Đức (NSDAP). Hitler luôn tỏ ra thù địch với những ý tưởng xã hội chủ nghĩa, đặc biệt là những ý tưởng liên quan đến bình đẳng chủng tộc hoặc tình dục. Tuy nhiên, chủ nghĩa xã hội là một triết lý chính trị phổ biến ở Đức sau Chiến tranh thế giới thứ nhất. Điều này được thể hiện qua sự lớn mạnh của Đảng Dân chủ Xã hội Đức (SDP), đảng chính trị lớn nhất ở Đức.

Hitler đã định nghĩa lại chủ nghĩa xã hội bằng cách đặt từ & lsquoNational & rsquo trước nó. Các thành viên của nhóm tự gọi mình là Nationalsozialisten (Những người theo chủ nghĩa xã hội quốc gia), hiếm khi là Đức quốc xã. Từ & ldquoNazi & rdquo đã được sử dụng trước khi đảng nổi lên như một từ thông tục và xúc phạm một người nông dân lạc hậu, một người vụng về và vụng về. References to &ldquoNazi Germany&rdquo and the &ldquoNazi regime&rdquo were popularized by anti-Nazis and German exiles abroad.

The Nazi Program

In February 1920, the NSDAP published its first program which became known as the &ldquoTwenty-Five Points.&rdquo The party refused to accept the terms of the Versailles Treaty and called for the reunification of all German people. To reinforce their ideas on nationalism, equal rights were only to be given to German citizens. Hitler claimed he was only in favor of equality for those who had &ldquoGerman blood.&rdquo Jews and other &ldquoaliens&rdquo would lose their rights of citizenship, and immigration of non-Germans should be ended. That year, the party announced that only persons of &ldquopure Aryan descent&rdquo could become party members and if the person had a spouse, the spouse also had to be a &ldquoracially pure&rdquo Aryan. Party members could not be related either directly or indirectly to a so-called &ldquonon-Aryan.&rdquo Even before it had become legally forbidden by the Nuremberg Laws in 1935, the Nazis banned sexual relations and marriages between party members and Jews.

To appeal to the working class and socialists, the program included several measures that would redistribute income and war profits, profit-sharing in large industries, nationalization of trusts, increases in old-age pensions and free education.

On February 24, 1920, the NSDAP held a mass rally where it announced its new program. The rally was attended by over 2,000 people, a great improvement on the 25 people who were at Hitler&rsquos first party meeting.

Adolf Hitler knew that the growth in the party was mainly due to his skills as an orator and he challenged Anton Drexler for the leadership of the party. At a special party congress on July 29, 1921, he replaced Drexler as party chairman by a vote of 533 to 1. Hitler was granted nearly absolute powers as the party&rsquos sole leader. He would hold the post for the remainder of his life.

Hitler soon acquired the title Führer (&ldquoleader&rdquo). He saw the party as a revolutionary organization, whose aim was the overthrow of the Weimar Republic, which he saw as controlled by the socialists, Jews and the &ldquoNovember criminals&rdquo who had betrayed the German soldiers in 1918.

His leadership was briefly interrupted in September 1921 when he was sent to prison for three months for being part of a mob that beat up a rival politician.

When Hitler was released, he formed his own private army called Sturm Abteilung (Storm Section). The SA (also known as stormtroopers or brownshirts) were instructed to disrupt the meetings of political opponents and to protect Hitler from revenge attacks. Captain Ernst Röhm of the Bavarian Army played an important role in recruiting these men, and Hermann Goering, a former air-force pilot, became their leader.

Hitler&rsquos stormtroopers were often former members of the Freikorps (right-wing private armies who flourished during the period that followed the First World War) and had considerable experience in using violence against their rivals.

The SA wore grey jackets, brown shirts (khaki shirts originally intended for soldiers in Africa but purchased in bulk from the German Army by the Nazi Party), swastika armbands, ski-caps, knee-breeches, thick woolen socks and combat boots. Accompanied by bands of musicians and carrying swastika flags, they would parade through the streets of Munich. At the end of the march Hitler would make one of his passionate speeches that encouraged his supporters to carry out acts of violence against Jews and his left-wing political opponents.

As this violence was often directed against Socialists and Communists, the local right-wing Bavarian government did not act against the Nazi Party. However, the national government in Berlin were concerned and passed a &ldquoLaw for the Protection of the Republic.&rdquo Hitler&rsquos response was to organize a rally attended by 40,000 people. At the meeting Hitler called for the overthrow of the German government and even suggested that its leaders should be executed.

The Party Grows

The Nazi Party grew significantly during 1921 and 1922, partly through Hitler&rsquos oratorical skills, partly through the SA&rsquos appeal to unemployed young men, and partly because there was a backlash against socialist and liberal politics in Bavaria as Germany&rsquos economic problems deepened and the weakness of the Weimar regime became apparent. The party recruited former World War I soldiers, to whom Hitler as a decorated frontline veteran could particularly appeal, as well as small businessmen and disaffected former members of rival parties. Nazi rallies were often held in beer halls, where downtrodden men could get free beer. The Hitler Youth was formed for the children of party members.

The party also formed groups in other parts of Germany. Julius Streicher in Nuremberg was an early recruit and became editor of the racist magazine Der Stürmer. In December 1920, the Nazi Party had acquired a newspaper, the Völkischer Beobachter, of which its leading ideologist Alfred Rosenberg became editor. Others to join the party around this time were World War I flying ace Hermann Göring and Heinrich Himmler.

Hitler was impressed by Himmler&rsquos fanatical nationalism and his deep hatred of the Jews. Himmler believed Hitler was the Messiah that was destined to lead Germany to greatness. Hitler, who was always vulnerable to flattery, decided that Himmler should become the new leader of his personal bodyguard, the Schutzstaffel (SS).

In 1922, the Italian National Fascist Party came to power under Benito Mussolini. The Fascists used a straight-armed Roman salute and wore black-shirted uniforms. Hitler was inspired by Mussolini and the Fascists and adopted both for use by the Nazis.

On November 8, 1923, the Bavarian government held a meeting of about 3,000 officials. While Gustav von Kahr, the leader of the Bavarian government was making a speech, Adolf Hitler and armed stormtroopers entering the building. Hitler jumped onto a table, fired two shots in the air and told the audience that the Munich Putsch was taking place and the National Revolution had begun.

Leaving Hermann Goering and the SA to guard the 3,000 officials, Hitler took Gustav von Kahr, Otto von Lossow, the commander of the Bavarian Army and Hans von Lossow, the commandant of the Bavarian State Police into an adjoining room. Hitler told the men that he was to be the new leader of Germany and offered them posts in his new government. Aware that this would be an act of high treason, the three men were initially reluctant to agree to this offer. Hitler was furious and threatened to shoot them and then commit suicide: &ldquoI have three bullets for you, gentlemen, and one for me!&rdquo After this the three men agreed.

Soon afterwards Eric Ludendorff arrived. Ludendorff had been leader of the German Army at the end of the First World War. He had therefore found Hitler&rsquos claim that the war had not been lost by the army but by Jews, Socialists, Communists and the German government, attractive, and was a strong supporter of the Nazi Party. Ludendorff agreed to become head of the German Army in Hitler&rsquos government.

While Hitler had been appointing government ministers, Ernst Röhm, leading a group of stormtroopers, had seized the War Ministry and Rudolf Hess was arranging the arrest of Jews and left-wing political leaders in Bavaria.

Hitler now planned to march on Berlin and remove the national government. Surprisingly, Hitler had not arranged for the stormtroopers to take control of the radio stations and the telegraph offices. This meant that the national government in Berlin soon heard about Hitler&rsquos putsch and gave orders for it to be crushed.

The next day Adolf Hitler, Eric Ludendorff, Hermann Goering and 3,000 armed supporters of the Nazi Party marched through Munich in an attempt to join up with Röhm&rsquos forces at the War Ministry. At Odensplatz they found the road blocked by the Munich police. As they refused to stop, the police fired into the ground in front of the marchers. The stormtroopers returned the fire and during the next few minutes 21 people were killed and another hundred were wounded, included Goering.

When the firing started Adolf Hitler threw himself to the ground dislocating his shoulder. Hitler lost his nerve and ran to a nearby car. Although the police were outnumbered, the Nazis followed their leader&rsquos example and ran away. Only Eric Ludendorff and his adjutant continued walking towards the police. Later Nazi historians were to claim that the reason Hitler left the scene so quickly was because he had to rush an injured young boy to the local hospital.

After hiding in a friend&rsquos house for several days, Hitler was arrested and put on trial for high treason. If found guilty, Hitler faced the death penalty. While in prison Hitler suffered from depression and talked of committing suicide. However, it soon became clear that the Nazi sympathizers in the Bavarian government were going to make sure that Hitler would not be punished severely.

At his trial Hitler was allowed to turn the proceedings into a political rally, and although he was found guilty he only received the minimum sentence of five years. Other members of the Nazi Party also received light sentences and Eric Ludendorff was acquitted.

The Nazi Party was banned on November 9, 1923.

Hitler was sent to Landsberg Castle in Munich to serve his prison sentence. While there he wrote Four Years of Struggle against Lies, Stupidity, and Cowardice. Hitler&rsquos publisher reduced it to My Struggle (Mein Kampf). The book is a mixture of autobiography, political ideas and an explanation of the techniques of propaganda. The autobiographical details in Mein Kampf are often inaccurate, and the main purpose of this part of the book appears to be to provide a positive image of Hitler. For example, when Hitler was living a life of leisure in Vienna he claims he was working hard as a laborer.

Trong Mein Kampf Hitler outlined his political philosophy. He argued that the German (he wrongly described them as the Aryan race) was superior to all others. &ldquoEvery manifestation of human culture, every product of art, science and technical skill, which we see before our eyes today, is almost exclusively the product of Aryan creative power.&rdquo

Adolf Hitler warned that the Aryan&rsquos superiority was being threatened by intermarriage. If this happened world civilization would decline: &ldquoOn this planet of ours human culture and civilization are indissolubly bound up with the presence of the Aryan. If he should be exterminated or subjugated, then the dark shroud of a new barbarian era would enfold the earth.&rdquo

Although other races would resist this process, the Aryan race had a duty to control the world. This would be difficult, and force would have to be used, but it could be done. To support this view, he gave the example of how the British Empire had controlled a quarter of the world by being well-organized and having well-timed soldiers and sailors.

Hitler believed that Aryan superiority was being threatened particularly by the Jewish race who, he argued, were lazy and had contributed little to world civilization. (Hitler ignored the fact that some of his favorite composers and musicians were Jewish). He claimed that the &ldquoJewish youth lies in wait for hours on end satanically glaring at and spying on the unconscious girl whom he plans to seduce, adulterating her blood with the ultimate idea of bastardizing the white race which they hate and thus lowering its cultural and political level so that the Jew might dominate.&rdquo

According to Hitler, Jews were responsible for everything he did not like, including modern art, pornography and prostitution. Hitler also alleged that the Jews had been responsible for losing the First World War. Hitler also claimed that Jews, who were only about 1% of the population, were slowly taking over the country. They were doing this by controlling the largest political party in Germany, the German Social Democrat Party, many of the leading companies and several of the country&rsquos newspapers. The fact that Jews had achieved prominent positions in a democratic society was, according to Hitler, an argument against democracy: &ldquoa hundred blockheads do not equal one man in wisdom.&rdquo

Hitler believed that the Jews were involved with Communists in a joint conspiracy to take over the world. Like Henry Ford, Hitler claimed that 75% of all Communists were Jews. Hitler argued that the combination of Jews and Marxists had already been successful in Russia and now threatened the rest of Europe. He argued that the communist revolution was an act of revenge that attempted to disguise the inferiority of the Jews.

Trong Mein Kampf Hitler declared that: &ldquoThe external security of a people in largely determined by the size of its territory. If he won power Hitler promised to occupy Russian land that would provide protection and lebensraum (living space) for the German people. This action would help to destroy the Jewish/Marxist attempt to control the world: &ldquoThe Russian Empire in the East is ripe for collapse and the end of the Jewish domination of Russia will also be the end of Russia as a state.&rdquo

To achieve this expansion in the East and to win back land lost during the First World War, Hitler claimed that it might be necessary to form an alliance with Britain and Italy. An alliance with Britain was vitally important because it would prevent Germany fighting a war in the East and West at the same time.

Hitler was released from prison on December 20, 1924, after serving just over a year of his sentence. The Germany of 1924 was dramatically different from the Germany of 1923. The economic policies of the German government had proved successful. Inflation had been brought under control and the economy began to improve. The German people gradually gained a new faith in their democratic system and began to find the extremist solutions proposed by people such as Hitler unattractive.

On February 16, 1925, Hitler convinced the Bavarian authorities to lift the ban on the NSDAP and the party was formally refounded on the 26th with Hitler as its undisputed leader. The new Nazi Party was no longer a paramilitary organization and disavowed any intention of taking power by force.

Hitler attempted to play down his extremist image and claimed that he was no longer in favor of revolution but was willing to compete with other parties in democratic elections. This policy was unsuccessful and in the elections of December 1924 the NSDAP could only win 14 seats compared with the 131 obtained by the Socialists (German Social Democrat Party) and the 45 of the German Communist Party (KPD).

In an attempt to obtain financial contributions from industrialists, Hitler wrote a pamphlet in 1927 entitled The Road to Resurgence. Only a small number of these pamphlets were printed, and they were only meant for the eyes of the top industrialists in Germany. The reason that the pamphlet was kept secret was that it contained information that would have upset Hitler&rsquos working-class supporters. In the pamphlet Hitler implied that the anti-capitalist measures included in the original twenty-five points of the NSDAP program would not be implemented if he gained power.

Hitler began to argue that &ldquocapitalists had worked their way to the top through their capacity, and on the basis of this selection they have the right to lead.&rdquo Hitler claimed that national socialism meant all people doing their best for society and posed no threat to the wealth of the rich. Some prosperous industrialists were convinced by these arguments and gave donations to the Nazi Party, however, the vast majority continued to support other parties, especially the right-wing German Nationalist Peoples Party (DNVP).

In the 1928 German elections, less than 3% of the people voted for the Nazi Party. This gave them only twelve seats, twenty fewer than they achieved in the May 1924 election. However, the party was well organized, and membership had grown from 27,000 in 1925 to 108,000 in 1928.

The Propagandist

The party&rsquos nominal Deputy Leader was Rudolf Hess, but he had no real power in the party. By the early 1930s, the senior leaders of the party after Hitler were Heinrich Himmler, Joseph Goebbels and Hermann Göring. Beneath the Leadership Corps were the party&rsquos regional leaders, the Gauleiters, each of whom commanded the party in his Gau (&ldquoregion&rdquo). Goebbels began his ascent through the party hierarchy as Gauleiter of Berlin-Brandenburg in 1926. Streicher was Gauleiter of Franconia, where he published Der Stürmer. Beneath the Gauleiter were lower-level officials, the Kreisleiter (&ldquocounty leaders&rdquo), Zellenleiter (&ldquocell leaders&rdquo) and Blockleiter (&ldquoblock leaders&rdquo). This was a strictly hierarchical structure in which orders flowed from the top and unquestioning loyalty was given to superiors.

One of the new members was Joseph Goebbels. Hitler first met him in 1925. Both men were impressed with each other. Goebbels described one of their first meetings in his diary: &ldquoShakes my hand. Like an old friend. And those big blue eyes. Like stars. He is glad to see me. I am in heaven. That man has everything to be king.&rdquo

Hitler admired Goebbels&rsquo abilities as a writer and speaker. They shared an interest in propaganda and together they planned how the NSDAP would win the support of the German people.

Propaganda cost money and this was something that the Nazi Party was very short of. Whereas the German Social Democrat Party was funded by the trade unions and the pro-capitalist parties by industrialists, the NSDAP had to rely on contributions from party members. When Hitler approached rich industrialists for help he was told that his economic policies (profit-sharing, nationalization of trusts) were too left-wing.

The Great Depression Fuels Nazism

The fortunes of the NSDAP changed with the Wall Street crash in October 1929. Desperate for capital, the United States began to recall loans from Europe. One of the consequences of this was a rapid increase in unemployment. Germany, whose economy relied heavily on investment from the United States, suffered more than any other country in Europe.

Before the crash, 1.25 million people were unemployed in Germany. By the end of 1930 the figure had reached nearly 4 million. Even those in work suffered as many were only working part-time. With the drop in demand for labor, wages also fell and those with full-time work had to survive on lower incomes. Hitler&rsquos message, blaming the crisis on the Jewish financiers and the Bolsheviks, resonated with wide sections of the electorate.

In the general election that took place in September 1930, the Nazi Party won 18.3% of the vote and increased its number of representatives in parliament from 14 to 107. Hitler was now the leader of the second largest party in Germany.

The German Social Democrat Party was the largest party in the Reichstag, it did not have a majority over all the other parties, and the SPD leader, Hermann Mueller, had to rely on the support of others to rule Germany. After the SPD refused to reduce unemployment benefits, Mueller was replaced as Chancellor by Heinrich Bruening of the Catholic Centre Party (BVP). However, with his party only having 87 representatives out of 577 in the Reichstag, he also found it extremely difficult to gain agreement for his policies. Hitler came to be seen as de facto leader of the opposition and donations poured into the Nazi Party&rsquos coffers.

The inability of the democratic parties to form a united front, the self-imposed isolation of the Communists and the continued decline of the economy, all played into Hitler&rsquos hands and he used this situation to his advantage, claiming that parliamentary democracy did not work. The NSDAP argued that only Hitler could provide the strong government that Germany needed. Hitler and other Nazi leaders travelled round the country giving speeches putting over this point of view.

What said depended very much on the audience. In rural areas he promised tax cuts for farmers and government action to protect food prices. In working class areas, he spoke of redistribution of wealth and attacked the high profits made by the large chain stores. When he spoke to industrialists, Hitler concentrated on his plans to destroy communism and to reduce the power of the trade union movement. Hitler&rsquos main message was that Germany&rsquos economic recession was due to the Treaty of Versailles. Other than refusing to pay reparations, Hitler avoided explaining how he would improve the German economy.

Hitler Runs for President

With a divided Reichstag, the power of the German President became more important. In 1931 Hitler challenged Paul von Hindenburg for the presidency. Hindenburg was now 84 years old and showing signs of senility. However, a large percentage of the German population still feared Hitler and in the election Hindenburg had a comfortable majority.

In August 1931 the Nazi Party decided to have its own intelligence and security body. Heinrich Himmler therefore created the SD (Sicherheitsdienst). Richard Heydrich was appointed head of the organization and it was kept distinct from the uniformed SS (Schutzstaffel).

Heinrich Bruening and other senior politicians were worried that Hitler would use his stormtroopers to take power by force. Led by Ernst Röhm, it now contained over 400,000 men. Under the terms of the Treaty of Versailles the official German Army was restricted to 100,000 men and was therefore outnumbered by the SA. In the past, those who feared communism were willing to put up with the SA as they provided a useful barrier against the possibility of revolution. However, with the growth in SA violence and fearing a Nazi coup, Bruening banned the organization.

Hitler now had the support of the upper and middle classes and ran for president against the incumbent Paul von Hindenburg in March 1932, polling 30.1% in the first round and 36.8% in the second against Hindenburg&rsquos 49% and 53%. The NSDAP won 230 seats, making it the largest party in the Reichstag however, the German Social Democrat Party (133) and the German Communist Party (89) still had the support of the urban working class and Hitler was deprived of an overall majority in parliament.

The SA had engaged in running street battles with the SPD and Communist paramilitaries, which reduced some German cities to combat zones. Although the Nazis were among the main instigators of this disorder, Hitler convinced the frightened and demoralized middle class that he would restore law and order. Germans voted for Hitler primarily because of his promises to revive the economy (by unspecified means), to restore German greatness and overturn the Treaty of Versailles and to save Germany from communism.

In May 1932, Paul von Hindenburg sacked Bruening and replaced him with Franz von Papen. The new chancellor was also a member of the Catholic Centre Party and, being more sympathetic to the Nazis, he removed the ban on the SA. The next few weeks saw open warfare on the streets between the Nazis and the Communists during which 86 people were killed.

In an attempt to gain support for his new government, Franz von Papen called another election, which was held on July 20, 1932. This time the NSDAP won 37.4% of the vote and became the largest party in parliament by a wide margin. Combined with the Communists, the Nazis had a blocking majority that made the formation of a majority government impossible.

Hitler demanded that he should be made Chancellor but von Hindenburg refused and instead gave the position to Major-General Kurt von Schleicher. Hitler was furious and began to abandon his strategy of disguising his extremist views. In one speech he called for the end of democracy a system which he described as being the &ldquorule of stupidity, of mediocrity, of half-heartedness, of cowardice, of weakness, and of inadequacy.&rdquo

The behavior of the NSDAP became more violent. On one occasion, 167 Nazis beat up 57 members of the German Communist Party in the Reichstag. They were then physically thrown out of the building.

The stormtroopers also carried out terrible acts of violence against socialists and communists. In one incident in Silesia, a young member of the KPD had his eyes poked out with a billiard cue and was then stabbed to death in front of his mother. Four members of the SA were convicted of the crime. Many people were shocked when Hitler sent a letter of support for the four men and promised to do what he could to get them released.

Chancellor von Papen called another Reichstag election in November, hoping to find a way out of this impasse. The electoral result was the same, with the Nazis and the Communists winning 50% of the vote between them and more than half the seats, rendering this Reichstag no more workable than its predecessor. However, support for the Nazis had fallen to 33.1%, suggesting that the Nazi surge had passed its peak as the worst of the Depression had passed, Nazi-instigated violence increased and some middle-class voters who had supported Hitler in July as a protest now feared putting him into power.

The Nazis interpreted the result as a warning that they must seize power before their moment passed. Had the other parties united, this could have been prevented, but their shortsightedness made a united front impossible.

The German Communist Party made substantial gains in the election winning 100 seats. Hitler used this to create a sense of panic by claiming that German was on the verge of a Bolshevik Revolution and only the NSDAP could prevent this happening.

A group of prominent industrialists who feared such a revolution sent a petition to Paul von Hindenburg asking for Hitler to become Chancellor. Hindenburg reluctantly agreed to their request and at the age of forty-three, Hitler became the new Chancellor of Germany on January 30, 1933. As the U.S. Holocaust Memorial Museum notes:

Hitler was not appointed chancellor as the result of an electoral victory with a popular mandate, but instead as the result of a constitutionally questionable deal among a small group of conservative German politicians who had given up on parliamentary rule. They hoped to use Hitler&rsquos popularity with the masses to buttress a return to conservative authoritarian rule, perhaps even a monarchy. Within two years, however, Hitler and the Nazis outmaneuvered Germany&rsquos conservative politicians to consolidate a radical Nazi dictatorship completely subordinate to Hitler&rsquos personal will.

Consolidating Power

The Reichstag fire on February 27, 1933, gave Hitler a pretext for suppressing his political opponents. The following day he persuaded von Hindenburg to issue the Reichstag Fire Decree, which suspended most civil liberties.

The NSDAP won the parliamentary election on March 5, 1933, with 43.9% of the vote but failed to win an absolute majority. After the election, hundreds of thousands of new members joined the party for opportunistic reasons, most of them civil servants and white-collar workers. They were nicknamed the &ldquocasualties of March&rdquo or &ldquoMarch violets.&rdquo To protect the party from too many non-ideological turncoats who were viewed by the so-called &ldquoold fighters&rdquo with some mistrust, the party issued a freeze on admissions that remained in force from May 1933 to 1937.

On March 23, the parliament passed the Enabling Act of 1933, which gave the cabinet the right to enact laws without the consent of parliament. In effect, this gave Hitler dictatorial powers. He subsequently abolished labor unions and other political parties and imprisoned his political opponents. In 1933, the Nazis opened Dachau, which initially housed political prisoners before becoming a concentration camp for Jews.

After the death of President Hindenburg on August 2, 1934, Hitler merged the offices of party leader, head of state and chief of government in one, taking the title of Führer und Reichskanzler. The Chancellery of the Führer, officially an organization of the Nazi Party, took over the functions of the Office of the President, blurring the distinction between structures of party and state even further. The SS increasingly exerted police functions under the leadership of Himmler.

The gradual descent into war began when Hitler withdrew Germany from the League of Nations in 1933. He began to rebuild the German armed forces beyond what was permitted by the Treaty of Versailles and subsequently began the first stages of his plan for the conquest of Europe by reoccupying the German Rhineland in 1936, annexing Austria in 1938 and invading Czechoslovakia in 1939. World War II began when Germany invaded Poland on September 1, 1939.

Anticipating the Holocaust

To protect the supposed purity and strength of the Aryan race, the Nazis sought to exterminate Jews, Romani, Poles and most other Slavs, along with the physically and mentally handicapped. They disenfranchised and segregated homosexuals, Africans, Jehovah&rsquos Witnesses and political opponents. The persecution reached its climax when the party-controlled German state set in motion the Final Solution, which resulted in the murder of six million Jews and millions of other targeted victims.

Denazification

Following the defeat of the Third Reich, the party was declared illegal by the Allied powers on October 10, 1945. The Allied Control Council carried out denazification in the years after the war both in Germany and in territories occupied by Nazi forces. Trials also began for the Germans accused of war crimes.

The use of any symbols associated with the party is now outlawed in many European countries, including Germany and Austria.


Nazism as Ideology

Nazism was German fascism. The economic crisis of the Great Depression made available an enormous population of dispossessed and disaffected Germans available for political recruitment and mobilization, including small business owners, independent craftsmen, farmers and even some of the professionals. Rejecting free trade and promising cheap credit plus protection from economic competition from Jews, Nazism promised a non-Marxist "organic socialism" of blood and soil. The sense of exclusion and inferiority this hailed was then directed toward nationalism and anti-Semitism. Contemporary rightwing nationalist movements that have erupted since the Great Recession are strikingly similar, though they direct anger toward immigrants.


Rejecting political participation in Weimar elections, Hitler and the Nazi Party leadership sought to overthrow the government of Bavaria, a state in the Weimar Republic. The Beer Hall Putsch took place on November 9, 1923. After the putsch collapsed, a Munich court tried Hitler and other ringleaders on charges of high treason. Hitler used the trial as a stage to attack the system of parliamentary democracy and promote xenophobic nationalism. Hitler was found guilty, but received a light sentence and was released after serving just one year in detention. He used his time in prison to begin writing Mein Kampf (My Struggle), his autobiography, published in 1926. In the book, he unveiled an explicitly, race-based Nationalist, social Darwinist, and antisemitic vision of human history. He advocated dictatorship at home, military expansion, and seizure of “living space” ( Lebensraum ) in the East. This living space was where the Germans intended to cleanse the east of indigenous and “inferior” populations.

After his release from prison, Hitler reorganized and reunified the Nazi Party. He changed its political strategy to incorporate engagement in electoral politics, programs targeting new and alienated voters, and bridge building to overcome traditional conflicts in German society.

Using language fashioned to reflect the fears and hopes of potential voters, the Nazis campaigned for

  • Renewing national defense capacity
  • Restoring national sovereignty
  • Annihilating Communism
  • Overturning the Versailles Treaty
  • Eliminating foreign and Jewish political and cultural influence in Germany and reversing the moral depravity that it allegedly created
  • Generating economic prosperity and creating jobs

Testing this strategy in the national parliamentary elections of 1928, the Nazis received a disappointing 2.6% percent of the vote.

With the onset of the Great Depression in 1930, Nazi agitation began to have increasing impact in the German population. When the majority coalition government collapsed in March, the three middle-class parties invoked emergency constitutional provisions to hold extraordinary parliamentary elections, hoping to manufacture a governing majority that would permanently exclude the Social Democrats and the political Left from governing. When this maneuver failed, German governments in 1930-1932 resorted to ruling by presidential decree rather than parliamentary consent.


Chancellor of Germany

The Nazi share of the vote declined to 33.7 % in the November 1932 parliamentary elections. The decrease blunted Hitler’s appeal and created a political and financial crisis in the Nazi Party. Former Chancellor (June-November 1932) Franz von Papen rescued Hitler. Von Papen believed that Nazi electoral losses rendered them more susceptible to control by the more experienced but unpopular conservative elites. Willing to risk a Nazi-German nationalist coalition with Hitler as Chancellor, von Papen reached agreement with Hitler and the German Nationalists in early January 1933. He persuaded President Paul von Hindenburg that Germany was out of other options. Reluctantly, von Hindenburg appointed Hitler Chancellor on January 30, 1933.

Following his appointment as chancellor, Adolf Hitler began laying the foundations of the Nazi state. He seized every opportunity to turn Germany into a one-party dictatorship.

German president Paul von Hindenburg died in August 1934. Hitler had secured the support of the army with the Röhm purge of June 30, 1934. He abolished the presidency and proclaimed himself Führer of the German people ( Volk ). All military personnel and all civil servants swore a new oath of personal loyalty to Hitler as Führer. Hitler also continued to hold the position of Reich Chancellor (head of government).


Xem video: Нюрнберг, площадь где Гитлер принимал парады! (Tháng Sáu 2022).


Bình luận:

  1. Maulkis

    Đó là một suy nghĩ đơn giản xuất sắc

  2. Wallis

    And options are still possible?

  3. Poseidon

    Chà, nhìn kìa, một thứ hiện trường.

  4. Zuka

    Bạn sẽ không làm bất cứ điều gì ở đây.

  5. Mujora

    Hoan hô, tôi nghĩ câu này thật tuyệt vời

  6. Uzziah

    Theo tôi, anh ấy đã sai. Tôi có thể chứng minh điều đó. Viết thư cho tôi trong PM, nó nói chuyện với bạn.



Viết một tin nhắn